Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Cái neo khi sóng lớn

Cơn bão tới đời Tâm vào một buổi chiều thường.

Nó thi lại, rớt lần nữa. Cùng lúc đó trong nhà có chuyện — ba nó bệnh, tiền bạc căng. Mấy thứ dồn lại một lượt, đè xuống vai thằng nhỏ mười tám tuổi. Và trong cái chiều đen tối đó, nó nghe lại đúng cái giọng cũ trong đầu — gã khách trọ to mồm — gã nói: "Đó thấy chưa, đời mày tới đây là hết. Học hành gì nữa. Ráng làm gì nữa." Rồi gã rỉ tai nó cái lối thoát quen thuộc, cái lối nó từng đứng bên mép vực: ông anh trong xóm đang gầy độ, đánh một ván, biết đâu gỡ. Một ván thôi. Đằng nào cũng vậy rồi.

Tâm thấy mình bị cuốn. Như một chiếc ghe nhỏ không neo giữa cơn nước xoáy — sóng đẩy đâu trôi đó. Cái buồn đẩy nó về phía tuyệt vọng. Cái tuyệt vọng đẩy nó về phía canh bạc. Nó không có gì để bám, không có gì giữ nó lại một chỗ. Một cơn sóng — đúng một biến cố — mà có thể đẩy cả đời nó dạt vào đá.

Cùng cái đêm đó, ở một thành phố khác, Vy cũng đang trong bão của nó: một cú nữa trong chuyện tình cảm, cộng cái áp lực công việc, cộng nỗi lo nợ nần. Nó ngồi co ro trong phòng, tim đập thình thịch, thấy như cả thế giới đang sụp, một đêm xấu mà cảm giác như tận thế. Nó cũng không có gì để bám. Tay nó quờ quạng — và quờ trúng cái điện thoại, lướt, lướt, lướt cho tê đi.

Hai con người, hai cơn bão, một cái thiếu giống nhau: không ai có cái neo.

Nhìn lại mình

Anh phải nói với em chương này bằng cái giọng nghiêm nhất của cả cuốn sách, vì nó là chương khép lại phần nuôi cái hồn, và nó nói về thứ giữ em sống sót qua những đêm mà mọi thứ khác đều bất lực.

Sự thật thứ nhất, trần trụi: bão sẽ tới. Không phải "nếu" mà "khi nào". Đời ai rồi cũng có lúc gặp sóng lớn — mất một người thương, thất bại nặng, bị phản bội, bệnh tật, những đêm đen không tên mà tự nhiên thấy đời vô nghĩa và sụp xuống. Anh không dọa em, anh nói thật để em chuẩn bị. Câu hỏi không bao giờ là "đời mình có gặp bão không" — chắc chắn có. Câu hỏi là: khi bão tới, mình có cái neo không.

Đây là cái ẩn dụ xương sống anh đào cho em, và anh đào cho tới đáy: cái neo của một chiếc thuyền giữa cơn bão.

Em phải hiểu cho đúng cái neo làm gì, vì hiểu sai chỗ này là hỏng hết. Cái neo không làm cho hết bão. Thả neo xuống rồi thì sóng vẫn cao, gió vẫn gào, trời vẫn đen. Cái neo không làm cho thuyền hết chòng chành — thuyền vẫn lắc, em vẫn say sóng, vẫn sợ. Vậy cái neo làm gì? Nó làm đúng một việc, mà việc đó là tất cả: nó giữ cho em khỏi bị cuốn đi. Không có neo, một cơn sóng đủ lớn là đẩy chiếc ghe dạt cả cây số, đập vào đá, vỡ tan, trôi tới một chỗ mà em không bao giờ muốn tới. Có neo, bão cứ bão, em cứ lắc, mà em ở yên một chỗ cho tới khi bão tan. Sáng ra, biển lặng, em vẫn còn đó — mệt, ướt, sợ, nhưng còn nguyên chiếc thuyền. Đó là toàn bộ công việc của cái neo, và với một con người giữa cơn khổ, "ở yên một chỗ tới khi bão tan" chính là lằn ranh giữa sống sót và tan nát.

Em coi Tâm với Vy đi. Cơn bão đẩy Tâm về phía canh bạc — nếu nó không có neo, nó đánh ván đó, và một ván trong cơn tuyệt vọng có thể là cú dạt vào đá phá nát mấy năm tới của nó. Em còn nhớ Phần Tám không, mấy quyết định không có nút làm lại — và anh đã dặn: đừng quyết định lớn lúc lòng đang sóng. Đây chính là lý do. Người không neo thì ra quyết định lớn nhất đời mình ngay giữa cơn sóng lớn nhất — và đó là cách người ta phá đời mình nhanh nhất.

Giờ tới chỗ sâu nhất của cái ẩn dụ, chỗ quyết định cái neo của em có thật là neo hay không: cái neo phải cắm tới đáy biển. Một cái neo chỉ ăn thua khi nó thả xuống tới cái nền cứng dưới đáy — cái nền không trôi. Nếu em "neo" vào một thứ mà bản thân thứ đó cũng đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, thì em không neo gì hết — em chỉ đang cột thuyền mình vào một chiếc thuyền khác, và cả hai cùng bị sóng quăng. Đây là chỗ phần lớn người ta lầm. Họ "neo" đời mình vào mấy thứ nổi: vào tâm trạng của mình (mà tâm trạng thì lên xuống còn dữ hơn sóng), vào lời khen chê của thiên hạ (em nhớ chương sân khấu — hậu trường không), vào tiền bạc, vào sự nghiệp, vào một con người. Mấy thứ đó, không thứ nào nằm dưới đáy — tụi nó nổi hết, tụi nó cũng bị chính cơn bão đó quăng quật. Neo vào tiền, bão tài chính tới là mất luôn cái neo. Neo vào một người, người đó đi là chìm theo — Vy neo cả đời mình vào thằng người yêu, nó đi, nên nguyên con thuyền của Vy trôi dạt. Cái neo, để là neo thật, phải với xuống tới một cái gì sâu hơn và vững hơn cái cảm xúc đang đổi thay của em — một cái gì em coi là thiêng, là không lay chuyển, dù trời có sập.

Vậy cái neo đó là gì? Đây là chỗ anh phải nói thiệt và nói rộng, vì cái tựa chương đã hứa: câu hỏi này không phải của riêng người có đạo.

Với người có đức tin — anh nói thẳng cái của anh: cái neo của anh là Trời, là Đấng mà anh tin là lớn hơn vô cùng so với mọi cơn bão. Với người tin, cái neo cắm tới tận cái đáy sâu nhất, cứng nhất, cái nền của cả vũ trụ — không có gì vững hơn để mà bám. Những đêm đen nhất đời anh, cái giữ anh không trôi không phải là anh mạnh — anh không mạnh — mà là anh biết có một Đấng đang giữ đầu dây kia, và Đấng đó không bị cơn bão của anh làm cho lung lay. Anh không giấu em điều đó, vì nó là sự thật của đời anh.

Nhưng anh viết chương này cho cả những em không tin, không theo đạo nào — và anh nói thật lòng: em cũng cần một cái neo, và em cũng có thể có. Với em, cái neo có thể là những cái cọc giá trị mà em đã đóng xuống thật sâu trong lòng — mấy điều em thề sẽ không phản bội dù bão tới đâu: "tôi không bỏ rơi gia đình tôi", "tôi không làm cái việc hèn để thoát thân", "tôi giữ lời tôi đã hứa". Em nhớ cái sổ chữ tín với chính mình ở Phần Ba không — thì cái neo là cuốn sổ đó đóng xuống tới tận đáy, tới mấy điều cốt lõi nhất mà em sẽ không bán dù trong cơn khổ nhất. Cái neo của em cũng có thể là một mối ràng buộc thiêng — trách nhiệm với đứa con, với cha mẹ già, với người đã tin mình. Cái neo có thể là một cái gì lớn hơn em mà em thấy mình thuộc về: dòng họ, tổ tiên, một lẽ phải em phục vụ. Cái cốt lõi không phải em gọi cái neo bằng tên gì — cái cốt lõi là nó phải cắm xuống dưới mấy cơn cảm xúc đổi thay của em, tới một thứ em coi là thiêng và không lay.

Và đây là một lời dặn về thời điểm, mà bỏ qua nó là hỏng: thả neo phải thả trước khi bão tới. Không ai rèn được cái neo giữa cơn bão. Em không thể chờ tới đêm hai giờ sáng, lúc đang chìm, mới quýnh quáng đi tìm đức tin, đi tìm giá trị sống, đi gầy dựng mấy mối ràng buộc thiêng. Lúc đó trễ rồi, tay đang quờ quạng làm sao mà rèn neo. Cái neo phải được rèn và thả xuống trong những ngày yên — đó là lý do thật của mấy việc tưởng "vô dụng" mà người xưa làm đều đặn: đi lễ, đọc kinh, ngồi thiền, sống theo mấy nguyên tắc của mình ngay cả lúc không cần. Mấy ngày yên đó không phải lãng phí — đó là những ngày em đang lặng lẽ rèn cái neo, đóng nó xuống đáy, để cái đêm bão tới, nó đã nằm sẵn ở đó rồi, em chỉ việc bám vào.

Giờ anh nối nó với cả phần này, và với Phần Chín. Khi bão tới mà không có neo thật, cái tay người ta sẽ quờ tìm một cái neo giả. Vy quờ trúng cái điện thoại — lướt cho tê. Tâm quờ trúng canh bạc. Người khác quờ trúng rượu, trúng thuốc, trúng một mối tình vội. Mấy cái đó cho cảm giác như được bám vào cái gì — nhưng tụi nó không giữ em lại một chỗ, tụi nó chỉ làm em tê đi trong khi vẫn bị cuốn trôi. Cái neo giả không cắm xuống đáy nào hết; nó chỉ là một cái phao gây mê, làm em hết thấy mình đang trôi, cho tới khi tỉnh ra thì đã dạt vào đá. Làm tê cái đau không phải là neo cái thuyền. Đây chính là cái khoảng trống mà cả phần này nói tới: cái màn hình, canh bạc, rượu — tụi nó nhè đúng cái lúc em không neo mà nhào vô làm neo giả. Người có cái hồn được nuôi no, được neo chắc, thì cái tay không quờ tìm mấy thứ đó nữa.

Anh kể em nghe một người, để cái này thành xương thịt. Anh biết một bà cụ, đời bả khổ tới mức kể ra người ta không tin nổi — bả chôn một đứa con. Mất con là cơn bão lớn nhất một con người có thể gặp, cơn bão mà nhiều người không qua nổi, gục luôn. Bả qua được. Không phải vì bả không đau — bả đau tới tận xương, đau cả đời. Mà vì bả có cái neo: đức tin của bả cắm sâu tới mức cơn sóng đó, dù khổng lồ, không cuốn được bả ra khỏi cuộc đời. Bả vẫn đứng đó, gãy mà không đổ, đau mà không tan. Anh nhìn bả mà hiểu ra: cái neo không làm cho người ta hết khổ — nó làm cho người ta khổ mà không bị cuốn mất. Và ngược lại, anh cũng thấy những người gặp cơn bão nhỏ hơn nhiều mà tan nát, vì họ không có gì để bám — cùng một cơn sóng, người có neo thì lắc rồi đứng lại, người không neo thì trôi mất hút.

Giờ anh phải nói cho em một chuyện về cái neo giả, mà nếu không nói thì em sẽ lầm nó cả đời — vì lúc bão đang gào, cái neo giả trông y hệt cái neo thật. Cả hai đều làm em thấy đỡ qua được cái đêm đó. Người bám điện thoại cho tê, người làm vài ván bài, người uống cho quên — đêm bão ai cũng thấy mình đang qua được. Cái khác nhau không hiện ra trong đêm. Nó hiện ra buổi sáng. Cái thước để biết neo thật hay neo giả là đây: sáng ra, bão tan, neo thật để em còn nguyên ở chỗ cũ, con thuyền còn lành; còn neo giả để em dạt xa hơn cái chỗ em bắt đầu, và lần bão tới phải xài liều lớn hơn mới thấy đỡ. Anh quen một người, đời ổng mỗi lần có chuyện là nhậu. Nhìn từng đêm thì có vẻ ổng qua được hết. Mà kéo cái đường đó ra mấy năm rồi nhìn lại: mỗi cơn bão đi qua, ổng dạt xa bờ thêm một khúc — cái việc rạn dần, cái nhà nguội dần, mà liều rượu thì mỗi năm một nặng. Cái "neo" của ổng chính là cái đang kéo ổng ra biển. Đó là dấu chắc nhất của neo giả: cái thứ phải tăng liều mới còn tác dụng. Neo thật không bao giờ đòi em tăng liều — em bám nó hai chục năm, nó vẫn vậy, vẫn giữ. Em nhớ cái lô đề, cái màn hình ở Phần Chín chứ — tụi nó là neo giả, và dấu của tụi nó luôn luôn là: lần sau phải nhiều hơn lần trước.

Và anh phải tách cho em hai thứ người ta hay lẫn lộn, lẫn tới mức chìm thuyền mà không hiểu vì sao. Neo vào một con người, với thuộc về một cộng đồng quây quanh một cái thiêng — hai cái đó khác nhau như mặt nước với đáy biển. Vy neo cả đời mình vào thằng người yêu — đó là neo vào một con người. Mà một con người thì cũng là một chiếc thuyền đang nổi, cũng bị sóng quăng, và có ngày nhổ neo đi mất. Người đó đi, nguyên con thuyền của Vy trôi theo, vì cái nó cột vào vốn đâu có nằm dưới đáy. Khác hẳn với việc em thuộc về một cộng đồng cùng thả neo xuống một cái đáy chung — một mái nhà thờ, một dòng họ, một nhóm người cùng giữ một lẽ phải. Em nhớ Phần Bảy không, người với người. Cái hay của một cái bến là vầy: nhiều chiếc thuyền cùng thả neo gần nhau, cùng cắm xuống một cái đáy. Đêm bão, thuyền em lắc dữ, mà em ngó qua thấy mấy chiếc thuyền kia cũng đang trụ, cũng lắc mà không trôi — tự nhiên em đỡ cô đơn, và em biết cái đáy mình đang bám là có thật, vì nó giữ được cả mấy chiếc kia. Neo vào một người là cột thuyền vào thuyền. Thuộc về một cộng đồng quanh cái thiêng là cả bến cùng cắm xuống một đáy. Cái trước, một cơn sóng cuốn cả hai. Cái sau, bến còn thì thuyền còn.

Anh đã kể em nghe bà cụ có đức tin chôn con mà không gục. Giờ anh kể em nghe một người không theo đạo nào hết, để em thấy cái neo thiệt không phải đồ độc quyền của người có đạo. Anh quen một người đàn ông, làm ăn sụp đổ, nợ ngập đầu, tới cái đáy mà nhiều người sẽ chọn cách hèn để thoát — quỵt, trốn, đẩy nợ qua người khác, bỏ mặc vợ con mà chạy lấy thân. Có người bày ổng đường đó, đường tắt, sạch sẽ cho riêng ổng. Ổng không tin Trời Phật gì hết. Nhưng ổng có một cái cọc đóng sâu trong lòng từ hồi trẻ, cái cọc ổng tự thề: tao sập thì tao sập đứng, tao không bán cái mặt tao, không bỏ vợ con tao. Cái đêm đen nhất, cái giữ ổng không làm cái việc hèn không phải là sợ luật, không phải là sợ Trời phạt — là cái cọc đó. Nó cắm tới đáy con người ổng. Ổng thà nghèo mà còn nhìn được mặt mình trong gương. Mấy năm sau ổng gầy dựng lại từ đầu, cực, mà ổng đi thẳng lưng. Em thấy chưa — cái neo của ổng cũng cắm tới đáy y như đức tin của bà cụ, chỉ là ổng gọi nó bằng một cái tên khác. Cái cốt không nằm ở chỗ em gọi cái neo bằng tên gì. Cái cốt là em có dám đóng một cái cọc xuống tới chỗ em sẽ không bán dù trong cơn khổ nhất hay không. Em nhớ cuốn sổ chữ tín với chính mình ở Phần Ba chứ — cái cọc đó chính là dòng cuối cùng, dòng đáy nhất, trong cuốn sổ đó.

Một việc nhỏ để thử

Hôm nay là một ngày biển còn lặng — và đó chính là ngày để rèn neo. Đừng đợi bão.

Việc cụ thể: dành mười lăm phút yên tĩnh hôm nay, một mình, để bắt đầu thả cái neo của em xuống. Nếu em là người có đức tin, thì mười lăm phút đó là một lời cầu nguyện thật — không phải đọc cho xong, mà ngồi thật với Đấng em tin, để sợi dây neo đó được siết chặt thêm một chút trong ngày yên. Nếu em không theo đạo nào, thì lấy giấy ra, viết xuống hai ba điều em coi là thiêng nhất, mấy cái cọc em thề sẽ không bao giờ phản bội dù bão lớn cỡ nào — đó là cái neo của em, và viết nó ra giấy là đóng nó xuống sâu thêm một tấc.

Và làm thêm một việc, vì biết mặt kẻ địch là nửa phần thắng: gọi tên cái neo giả của em — cái thứ mà tay em hay quờ tìm mỗi khi có chuyện. Cái điện thoại? Canh bạc? Ly rượu? Viết nó ra, và viết kế bên: "đây là neo giả, nó làm tê chứ không giữ." Để lần bão tới, em nhận ra nó kịp.

Rồi quan sát: lần tới có một cơn sóng nhỏ — một ngày xấu, một tin buồn, một cú thất vọng — để ý coi tay em quờ về phía cái neo giả hay em bám được vào cái neo thật. Mỗi lần em chọn được cái neo thật thay vì cái neo giả, dù chỉ một lần, là một lần sợi dây neo của em ăn sâu thêm vào đáy. Và tới cơn bão lớn của đời — nó sẽ tới — em sẽ là chiếc thuyền lắc dữ mà không trôi, thay vì chiếc ghe bị sóng đầu tiên cuốn mất.

Một câu giữ lại

Thuyền không neo thì sóng nào cũng cuốn được.

Hết Phần Mười.

Em vừa đi qua năm chương nuôi cái hồn. Nhìn lại, năm thứ đó ráp thành một việc: làm cho căn nhà em dựng suốt chín phần qua thôi lạnh như một cái kho, và ấm lên thành một chỗ con người sống được. Em nuôi cái hồn cho no bằng cái đẹp, để cái màn hình hết nhè vào chỗ trống. Em bước ra khỏi cái giếng của mình để cái lòng rộng ra đúng cỡ. Em tập con mắt nhìn cái mình có, để giàu lên ngay trong cái đời mình đang sống. Em thôi đi tìm lẽ sống và bắt đầu trồng nó bằng việc có ích. Và em thả một cái neo xuống đáy, để cơn bão nào rồi cũng có lúc tới mà không cuốn em đi. Cái hồn được nuôi no, được nong rộng, được tập nhìn cho đủ, được trồng cho có nghĩa, và được neo cho vững — đó là một căn nhà giờ đã thật sự có người ở.

Nhưng còn một câu hỏi cuối, câu lớn nhất, cái câu mà khi trả lời được thì cả căn nhà mới có ý nghĩa tới tận cùng. Một căn nhà rồi sẽ sống lâu hơn người dựng ra nó. Em dựng nó, em sống trong nó, rồi một ngày em đi — và cái còn lại là gì? Em để lại gì trong căn nhà đó cho người tới sau? Em truyền cái gì ra khỏi nó? Đó là phần cuối, phần khép lại cả cuốn sách, phần mà nghĩ tới nó người ta mới biết sống cho ra sống: Phần Mười Một — Rồi mình để lại gì.

Mở phần thực hành →

Lưu trên trình duyệt này.

Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.

Bạn đang đọc DỰNG

Phần 10/11 · Chương 58/61

Lời mở đầu
01Gặp mặt kẻ ở trong mình6 chương · Chương 1–6
02Căn nhà đầu tiên là thân thể5 chương · Chương 7–11
03Dựng cái đầu7 chương · Chương 12–18
04Chọn đường nghề4 chương · Chương 19–22
05Ra đời làm ăn5 chương · Chương 23–27
06Cái ví7 chương · Chương 28–34
07Người với người10 chương · Chương 35–44
08Những ngã rẽ lớn3 chương · Chương 45–47
09Cái màn hình và cỗ máy biết nói6 chương · Chương 48–53
10Nuôi cái hồn5 chương · Chương 54–58
11Rồi mình để lại gì3 chương · Chương 59–61
Lời kết

Giữ lại một đoạn

Đoạn đang trong vùng đọc. Bạn cũng có thể bôi chọn chữ rồi mở “Lưu đoạn”.