Tìm nghề như thử áo: mặc vào mới biết vừa
Một năm trước, Vy chọn cái nghề văn phòng này. Bây giờ mỗi sáng dậy, nó thấy ngực nặng.
Hồi chọn, Vy chọn vì nghe oai, lương ổn, ba mẹ gật gù hài lòng, bạn bè nghe tên công ty thì nể. Vy chọn cái nghề đó y như mua một cái áo trên mạng: nhìn tấm hình đẹp, thấy người mẫu mặc sang, bấm đặt. Tới khi áo về, mặc vào người mới biết — không vừa. Chật chỗ này, rộng chỗ kia, màu lên da mình không như trong hình. Cái nghề cũng vậy. Làm rồi Vy mới thấy: chán, không hợp, ngày nào cũng đếm giờ tới chiều, đếm ngày tới cuối tuần, đếm tuần tới phép. Nó không ghét tới mức bỏ liền, nhưng nó cũng không sống được trong đó.
Giờ Vy kẹt. Bỏ thì tiếc một năm đã bỏ vào, lại sợ — bỏ rồi biết làm gì, lỡ nghề mới cũng không hợp thì sao. Ở thì ngột, thấy đời mình đang héo dần trong một cái áo không vừa. Mà cái gốc của bế tắc là: Vy không biết nghề nào hợp mình, vì Vy chưa từng thử nghề nào khác. Nó chỉ có đúng một cái áo đang mặc, và cái áo đó chật.
Em có đang mặc một cái áo không vừa không — một cái nghề, một con đường em chọn lúc chưa biết gì, giờ thấy không phải mình mà chưa dám cởi ra?
Nhìn lại mình
Anh gỡ cho em cái áp lực đầu tiên, cái áp lực vô hình đè lên gần như mọi người trẻ: cái niềm tin rằng mình phải chọn đúng nghề ngay từ đầu, chọn một lần là xong, chọn sai là hỏng. Niềm tin này biến việc chọn nghề thành một quả bom — bấm nhầm nút là nổ tung cả đời. Nên người ta hoặc tê liệt không dám chọn, hoặc chọn đại theo người khác rồi kẹt như Vy.
Sự thật nhẹ nhõm hơn nhiều: tìm nghề không phải một quyết định, nó là một quá trình thử. Không ai sinh ra đã biết mình hợp nghề gì. Cái biết đó được tìm ra dần, qua thử, qua sai, qua điều chỉnh — y như em không thể biết cái áo có vừa không bằng cách đứng ngắm nó trong tủ kính, mà phải mặc vào người mới biết.
Đây là cái lõi của cả chương, anh nói cho thật rõ: nghề hợp không nghĩ ra được, nó phải thử ra. Em ngồi trong phòng vắt óc nghĩ "mình hợp nghề gì", làm mấy bài trắc nghiệm hướng nghiệp trên mạng, hỏi người này người kia — mấy cái đó cho em gợi ý, nhưng không cho em câu trả lời. Câu trả lời chỉ tới khi em thật sự làm thử, và trong lúc làm, cơ thể em với lòng em tự báo: cái này cuốn, cái kia chán muốn chết. Cái "muốn" không nằm trong đầu để em nghĩ cho ra; nó nằm ngoài kia, trong những việc em chưa làm thử.
Mà trước khi đi thử, phải định nghĩa lại cho đúng "nghề hợp" là gì, vì đa số người ta đi tìm sai thứ. Nghề hợp không phải nghề mình mơ — vì cái mình mơ thường là mơ cái vỏ hào nhoáng bên ngoài (làm bác sĩ thấy oai, làm nghệ sĩ thấy ngầu) chứ chưa thấy cái ruột thật của nó. Nghề hợp cũng không phải nghề đang hot, lương cao — vì lương cao mà ngày nào cũng cực hình thì rồi cũng bỏ, hoặc trụ lại mà héo. Nghề hợp, định nghĩa cho đúng, là nghề em làm được lâu mà không cạn sức — làm được cả lúc khó, lúc chán, và quan trọng nhất là em giỏi lên được trong đó theo thời gian. Anh cho em ba dấu hiệu để nhận ra một nghề hợp khi thử: một, làm thấy giờ trôi nhanh, có lúc quên cả mệt; hai, làm xong mệt nhưng là cái mệt thỏa, không phải cái mệt chán ghét rã rời; ba, em thấy mình tiến bộ được, có cái nền để giỏi lên. Đủ ba cái đó thì cái áo vừa người.
Giờ tới chỗ Vy đang kẹt, mà rất nhiều em cũng kẹt: làm sao biết mình nên bỏ nghề đang làm, hay nên ở lại ráng thêm? Đây là tầng quan trọng, vì bỏ nhầm hay ở nhầm đều trả giá. Em nhớ chương Ở lại giữa cánh đồng chứ — mọi nghề, kể cả nghề hợp nhất, đều có khúc giữa chán nản, lúc hết mới mẻ mà chưa thành thạo. Cái chán đó là bình thường, gặp ở mọi nghề, và nếu em bỏ vì nó thì em sẽ bỏ hết nghề này tới nghề khác, cả đời không ở đâu đủ lâu để giỏi. Nhưng có một cái chán khác — cái chán nền tảng: càng làm em càng thấy nó trái với con người mình, làm nó vắt cạn em chứ không nuôi em, và em không tiến lên được dù đã cho nó đủ thời gian. Cái chán này thì nên bỏ. Phân biệt hai cái: em hỏi mình "mình muốn bỏ vì nó khó và chán — cái khó ai làm nghề này cũng gặp — hay vì càng làm mình càng thấy nó không phải là mình?". Chán vì khó thì ở lại, vì đó là khúc giữa. Trái với con người mình thì cởi ra, vì cái áo đó may sai số đo ngay từ đầu.
Bây giờ là phần giải pháp, cái cách thử cho khôn, ít rủi ro nhất — anh muốn em nắm cho chắc vì nó cứu em khỏi cảnh "nghỉ việc liều rồi hối". Nguyên tắc gốc: thử cái rẻ trước khi thử cái đắt. Thử đắt là nghỉ hẳn việc, đổi hẳn ngành, đốt cầu sau lưng — cái đó rủi ro cao, làm sau cùng. Thử rẻ là những cách nhỏ để chạm vào một nghề mà không phải đánh đổi cả sự an toàn hiện tại. Cụ thể: nhận một việc nhỏ của nghề đó làm thử cuối tuần, làm một dự án phụ, học một khóa ngắn, đi làm tình nguyện hay thực tập một thời gian. Và cái rẻ nhất mà hiệu quả nhất: tìm một người đang làm nghề đó và xin họ một buổi cà phê để hỏi — nhưng hỏi cho đúng. Đừng hỏi "nghề này có hay không"; hỏi "một ngày thật của anh làm nghề này diễn ra sao, anh ghét nhất cái gì, mệt nhất cái gì". Vì rất nhiều người mê cái vỏ một nghề mà không chịu nổi cái ruột của nó: mê làm bác sĩ vì thấy oai, mà không hình dung nổi cảnh trực đêm, máu me, bệnh nhân mất ngay trước mắt. Hỏi về cái ruột, về một ngày bình thường nhất, em mới biết cái áo đó mặc vào da mình ra sao.
Và với người đang kẹt như Vy: cách khôn nhất là thử song song trong khi vẫn giữ cái đang có. Vy không cần nghỉ việc liều rồi nhảy vào khoảng không. Vy giữ công việc hiện tại làm cái lưới an toàn, rồi buổi tối, cuối tuần, thử nghề mới ở quy mô nhỏ. Khi nào nghề mới đã chứng tỏ nó vừa người — qua thử thật, không qua tưởng tượng — thì lúc đó mới chuyển. Đừng buông cái cũ trước khi nắm chắc cái mới; nhưng cũng đừng lấy "chưa chắc cái mới" làm cớ để ôm cái cũ đang làm mình héo cả đời.
Còn cái một năm Vy đã "phí" — anh nói để em nhẹ lòng: không có quãng đường nào là phí, kể cả nghề mình bỏ. Một năm đó dạy Vy một điều quý mà không sách nào dạy được: nó biết chắc mình không hợp cái gì. Biết mình không hợp cũng giá trị ngang biết mình hợp, vì nó gạch bớt một đường, thu hẹp vùng tìm kiếm. Chưa kể những kỹ năng, những va chạm Vy học được trong năm đó, nó mang theo sang nghề sau. Mỗi cái áo mặc thử, kể cả cái không vừa, đều cho em biết thêm về số đo của chính mình.
Cuối cùng, một lời cảnh báo để em đừng đi quá đà sang phía ngược: thử không có nghĩa là nhảy nghề liên miên. Có người cứ vài tháng đổi một nghề, lúc nào cũng tin "nghề sau sẽ hợp hơn", mà thật ra họ chỉ đang bỏ chạy mỗi khi tới khúc chán. Đó không phải đi tìm, đó là đi trốn. Thử là để tìm ra cái đáng ở lại, rồi khi tìm được thì cắm sâu vào nó qua cả khúc giữa. Thử rộng để chọn, chọn rồi thì ở. Người khôn thử nhiều ở tuổi đôi mươi để biết đường, rồi dồn sức một đường khi đã biết — không phải nhảy lông nhông tới ba mươi tuổi vẫn còn đi "thử áo".
Một việc nhỏ để thử
Hôm nay, nếu em đang phân vân một nghề — chưa biết có nên theo, hay đang chán nghề hiện tại — em làm một việc thử rẻ, làm được ngay trong tuần này.
Chọn một nghề em tò mò, rồi tìm một người đang làm nghề đó. Nhắn họ, xin mười lăm phút, và hỏi đúng câu này: "Một ngày làm việc bình thường của anh chị diễn ra như thế nào, và cái gì là phần mệt nhất, chán nhất của nghề?" Em đang đi tìm cái ruột thật của nghề, không phải cái vỏ hào nhoáng người ta khoe. Nếu không tìm được người để hỏi, thì nhận một việc nhỏ của nghề đó làm thử, hoặc học một khóa thật ngắn — bất cứ cách nào để chạm vào nó thật, dù chỉ một chút.
Tuyệt đối đừng làm cái việc lớn liều lĩnh hôm nay — đừng nghỉ việc, đừng đổi ngành trong cơn bốc. Thử cái rẻ trước. Cái đắt để dành cho khi đã có đủ thông tin.
Quan sát cái gì? Quan sát phản ứng thật trong người em khi chạm vào nghề đó — không phải cái em tưởng tượng về nó, mà cái em cảm thấy khi nghe người trong nghề kể cái ruột của nó, hoặc khi tự tay làm thử. Cái ruột đó làm em thấy "ờ, cái này mình chịu được, còn thấy cuốn nữa", hay làm em thấy "trời, vậy mà mình tưởng nó sướng". Cái phản ứng thật đó đáng giá hơn cả trăm bài trắc nghiệm hướng nghiệp. Và nếu em đang ghét nghề hiện tại, soi nó bằng câu hỏi ở trên: mình chán vì khúc giữa khó, hay vì nó trái với con người mình? Trả lời thật câu đó, em biết nên ráng thêm hay nên cởi cái áo ra.
Một câu giữ lại
Nghề hợp không tìm ra bằng cách nghĩ, mà lòi ra bằng cách thử.
Lưu trên trình duyệt này.
Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.