Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Nuôi con heo đất biết đẻ

Khoa đi làm, có lương. Mà tháng nào cũng vậy: đầu tháng rủng rỉnh, giữa tháng lai rai, cuối tháng viêm màng túi, ăn mì gói chờ lương.

Khoa không tiêu hoang gì ghê gớm. Một bữa ăn ngon đây, một món đồ nhỏ kia, một chầu cà phê với bạn, một lần đặt đồ online lúc buồn buồn. Từng khoản nhỏ, không đáng kể. Mà cộng lại, cuối tháng nhìn cái tài khoản trống trơn, Khoa ngẩn ra: tiền đi đâu hết rồi? Nó không nhớ nổi. Tiền cứ chảy qua tay nó như nước qua kẽ tay, không đọng lại giọt nào.

Rồi một bữa xe hư, sửa hết một khoản. Khoa không có. Nó phải vay tạm, rồi tháng sau gồng trả, càng kẹt. Một cái xe hư — chuyện nhỏ xíu mà ai rồi cũng gặp — đủ làm đời nó chao đảo, chỉ vì nó không có lấy một đồng dự phòng.

Cùng phòng Khoa có Nam — đứa cùng lương. Mà Nam, mỗi tháng đều lặng lẽ tách một khoản nhỏ để riêng. Khi xe Nam hư, nó rút khoản đó ra sửa, nhẹ tênh, không vay ai, không mất ngủ. Cùng một mức lương y hệt, mà một đứa luôn ở mép vực, một đứa luôn có chỗ đứng.

Em có đang như Khoa không — tiền chảy qua tay mà không biết đi đâu, và chỉ một biến cố nhỏ là đủ làm cả tháng chao đảo?

Nhìn lại mình

Anh nói với em câu đầu tiên, mà nó lật ngược cái em vẫn nghĩ: chuyện giàu nghèo, phần lớn không phải vấn đề kiếm được bao nhiêu, mà là giữ được bao nhiêu. Người ta cứ tưởng "có nhiều tiền hơn thì hết khổ về tiền" — sai. Có biết bao người kiếm rất nhiều mà vẫn nợ nần, vẫn khổ, vì kiếm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, có khi tiêu hơn cả kiếm. Và có những người kiếm vừa phải mà mỗi năm một vững, vì họ giữ được. Cái thùng có thủng đáy thì đổ vào bao nhiêu cũng cạn; cái thùng lành thì đổ ít cũng đầy dần. Khoa và Nam cùng đổ vào một lượng nước như nhau — khác nhau ở chỗ thùng của ai lành.

Vậy làm sao cho cái thùng lành? Quy tắc nền, đơn giản tới mức người ta coi thường, mà gần như mọi rắc rối tiền bạc đều sinh ra từ việc vi phạm nó: tiêu ít hơn kiếm. Chỉ vậy thôi. Nhưng cái khó nằm ở cách thực hiện, và đây là chỗ anh cho em một mẹo đổi đời: trả tiền cho mình trước. Nghĩa là sao? Phần lớn người ta làm thế này — lương về, tiêu trước, còn dư bao nhiêu thì để dành. Và cái "còn dư" đó thường bằng không, vì tiêu thì luôn vừa khít với cái mình có. Người khôn làm ngược lại: lương về, tách ngay một khoản để dành trước, cất đi, rồi mới tiêu phần còn lại. Em trả cho cái-mình-tương-lai trước, rồi sống bằng phần còn lại. Chỉ đảo cái thứ tự đó thôi — dành trước, tiêu sau — mà nó đổi cả cuộc đời tài chính của em, vì nó biến việc để dành từ "cái dư ra" (không bao giờ có) thành "cái ưu tiên" (luôn có).

Mà trước khi dành được, em phải biết tiền đi đâu — đây là chỗ Khoa kẹt. Khoa không tiêu hoang, nó chỉ không biết tiền chảy đi đâu, nên không kiểm soát được. Em nhớ chương Hai mươi bốn giờ, cái lỗ rò thời gian mà phải ghi ra mới thấy chứ — tiền cũng y vậy. Cái lỗ rò tiền bạc nguy hiểm nhất là cái lỗ em không biết là mình có. Nên việc đầu tiên là soi cái dòng tiền: ghi lại một tháng mình tiêu vào đâu. Em sẽ giật mình thấy mấy khoản nhỏ "không đáng kể" cộng lại thành một con số lớn — và chính mấy khoản nhỏ đó, không phải mấy khoản lớn, mới là chỗ tiền em rò hết.

Có dòng tiền rồi, em chia nó ra cho có hệ thống. Không cần phức tạp: một phần cho cái thật sự cần (ăn, ở, đi lại), một phần để dành, một phần cho cái mình muốn (vui chơi, sở thích). Tỷ lệ thế nào tùy em, nhưng cái cốt là có một cái khung, để tiền không chảy lung tung. Người không có khung thì tiêu theo cảm hứng, và cảm hứng thì luôn tiêu hết.

Giờ tới cái tầng sống còn mà thiếu nó là đời em luôn chông chênh: quỹ khẩn cấp. Đây là một khoản tiền, đủ cho em sống vài tháng, em cất riêng ra và thề không đụng tới trừ khi có biến cố thật — ốm đau, mất việc, xe hư, chuyện gấp. Vì sao nó sống còn? Vì đời ai cũng có biến cố, không sớm thì muộn, đó là chuyện chắc chắn. Người có quỹ khẩn cấp thì biến cố chỉ là một cú hẫng — rút quỹ ra lo, rồi gây lại. Người không có quỹ thì cùng cái biến cố đó thành một cú gãy: phải vay nặng lãi, phải bán đồ, phải lún vào nợ, có khi phải dính vào mấy cái bẫy "vay nhanh" ở chương trước. Em nhớ chương bị cho nghỉ việc và chương cú sập làm ăn chứ — cái quỹ khẩn cấp này chính là cái lưới đỡ em ở mọi cú ngã đó. Nó là tầng phòng thủ đầu tiên, xây nó trước khi nghĩ tới chuyện làm giàu.

Bây giờ anh nói tới cái kỳ diệu nhất của tiền, cái mà người hiểu sớm thì lời cả đời, người hiểu muộn thì tiếc cả đời: lãi kép. Em hình dung một quả cầu tuyết nhỏ lăn từ đỉnh dốc. Lúc đầu nó bé tí, lăn chậm. Nhưng lăn được một đoạn, nó dính thêm tuyết, to ra; to ra thì bề mặt lớn hơn, dính được nhiều tuyết hơn, to nhanh hơn nữa; càng to càng lăn nhanh, càng nhanh càng to. Tới cuối dốc nó thành một khối khổng lồ. Tiền để dành mà cho nó sinh lời thì y vậy: tiền gốc đẻ ra tiền lời, rồi tiền lời đó nhập vào gốc, năm sau cả gốc lẫn lời cùng đẻ tiếp, cứ thế nhân lên. Tiền đẻ ra tiền con, tiền con lớn lên lại đẻ tiền cháu. Và đây là điều quan trọng nhất về lãi kép mà anh muốn em khắc vào: nhiên liệu của nó là thời gian. Bắt đầu sớm quan trọng hơn bắt đầu nhiều. Một người để dành ít mà bắt đầu từ năm hai mươi tuổi, qua mấy chục năm, thường có nhiều hơn một người để dành gấp đôi nhưng đợi tới ba mươi lăm tuổi mới bắt đầu — vì quả cầu tuyết của người kia đã có thêm mười lăm năm để lăn. Cho nên dù bây giờ em chỉ dành được rất ít, cứ bắt đầu. Cái em đang cho đi không phải số tiền nhỏ đó, mà là thời gian — thứ đắt nhất và không mua lại được.

Đó là lý do anh gọi chương này là "con heo đất biết đẻ". Con heo đất hồi nhỏ em nuôi là để dành chết — tiền bỏ vào nằm im. Mà tiền nằm im thì theo thời gian còn bị một thứ ăn mòn, là lạm phát, cái anh sẽ nói ở chương đầu tư. Cái em cần nuôi bây giờ là con heo đất biết đẻ — tức là tiền dành ra được đem cho sinh lời, để nó không nằm chết mà lớn lên. Để dành là bước một; cho nó đẻ là bước hai; hai bước đó hợp lại mới thành con đường ra khỏi cảnh tháng nào hết tháng đó.

Cuối cùng, anh muốn em đổi cả cái quan hệ của em với tiền, vì đây mới là cái gốc. Tiền không phải ông chủ để em thờ, cũng không phải kẻ thù để em sợ. Tiền là một đầy tớ, một công cụ. Mục tiêu của tất cả những điều trên không phải để em thành kẻ tham tiền, đếm từng đồng, sống ki bo. Mục tiêu là tự do — đủ tiền để em không bị tiền sai khiến, không phải làm cái việc em ghét chỉ vì cần tiền, không phải quỵ ngã trước một biến cố nhỏ, được quyền chọn đời mình. Người tiêu hết thì cả đời phải đi làm thuê cho người khác để sống qua ngày; người để dành được, cho tiền đẻ ra tiền, thì bắt đầu có một "người làm thuê" không bao giờ mệt — là đồng tiền của chính mình, đang lặng lẽ làm việc cho em cả khi em ngủ.

Anh kể em nghe câu chuyện hai người, bằng con số, để em thấy lãi kép nó khủng khiếp cỡ nào — vì nói suông thì em gật đầu mà không thấm. Hai đứa cùng tuổi. Đứa thứ nhất, từ năm hai mươi tuổi, mỗi tháng dành ra một khoản nhỏ đem cho sinh lời, làm đều đặn mười năm rồi thôi, không bỏ thêm đồng nào nữa, để yên đó. Đứa thứ hai, hai mươi tuổi ham chơi không dành gì, tới ba mươi tuổi mới giật mình bắt đầu, rồi dành gấp đôi đứa kia, dành ròng rã ba mươi năm liền tới lúc về già. Em đoán tới lúc sáu mươi tuổi ai nhiều hơn? Phần lớn người ta đoán đứa thứ hai, vì nó dành nhiều hơn, lâu hơn. Nhưng sự thật làm người ta sững sờ: đứa thứ nhất, chỉ dành mười năm rồi ngừng, lại thường có nhiều hơn hoặc ngang ngửa đứa thứ hai dành ba mươi năm. Vì sao? Vì cái khoản của đứa thứ nhất có thêm mười năm đầu để cái quả cầu tuyết lăn, và mười năm đầu đó — khi quả cầu được lăn sớm nhất — chính là mười năm quý nhất, sinh ra phần lớn cái khối cuối cùng. Mười năm đứa thứ hai bỏ lỡ lúc trẻ, nó cày cả đời cũng khó đuổi lại. Đó là vì sao anh nói đi nói lại: bắt đầu sớm quan trọng hơn bắt đầu nhiều. Cái em phí khi chần chừ không phải mấy đồng nhỏ — là thời gian, thứ đắt nhất và không tài nào mua lại.

Giờ anh cho em một cách chia tiền cụ thể, để em có cái khung mà làm chứ không chỉ hiểu chung chung. Khi đồng tiền về tay, em chia nó vào mấy cái hũ. Một hũ lớn nhất cho cái cần thiết — ăn, ở, đi lại, mấy thứ không có không sống được. Một hũ cho để dành và đầu tư — cái này trích ra trước, không phải lấy phần dư. Một hũ cho cái mình muốn — vui chơi, sở thích, tự thưởng, để đời còn có niềm vui chứ không khô khốc. Và nếu có thể, một hũ nhỏ cho việc cho đi — giúp người, làm việc nghĩa. Tỷ lệ mỗi hũ tùy hoàn cảnh em, anh không áp con số, nhưng cái cốt là phải có những cái hũ riêng biệt, để tiền không chảy lẫn lộn rồi hết lúc nào không hay. Người có hũ thì biết tiền mình đi đâu và dừng đúng chỗ; người không có hũ thì tiêu theo cảm hứng, và cảm hứng luôn tiêu tới đồng cuối.

Mà biết là một chuyện, làm được đều lại là chuyện khác — vì mỗi tháng phải nhớ tách tiền ra để dành thì dễ quên, dễ chần chừ, dễ "tháng này thôi để tháng sau". Cho nên anh chỉ em một mẹo nhỏ mà đổi cả cuộc chơi: tự động hóa việc để dành. Nghĩa là cài đặt để ngay khi lương về, một khoản tự động được chuyển sang chỗ để dành, trước khi em kịp nhìn thấy nó, kịp thèm tiêu nó. Cái gì phải dùng ý chí mỗi tháng thì sớm muộn cũng đứt; cái gì chạy tự động thì nó cứ chạy dù em có yếu lòng. Đây là cách biến cái việc "trả cho mình trước" từ một quyết tâm dễ quên thành một cái máy chạy đều — và nó là một trong những mẹo tài chính mạnh nhất mà ít người trẻ chịu làm.

Còn một câu hỏi thật mà nhiều em vướng: đang có nợ thì nên trả nợ trước hay để dành trước? Anh trả lời thẳng: nếu là nợ lãi cao — như nợ thẻ tín dụng, vay nóng — thì ưu tiên dập cái nợ đó trước, vì cái lãi nó ăn em nhanh hơn bất cứ khoản để dành nào sinh ra được; trả được một đồng nợ lãi cao lời hơn dành một đồng. Nhưng dù đang trả nợ, em vẫn nên giữ một cái quỹ khẩn cấp nhỏ — vì nếu dồn hết tiền trả nợ mà không chừa đồng phòng thân, thì chỉ một biến cố là em lại phải vay tiếp, nợ chồng nợ. Vừa dập nợ lãi cao, vừa giữ một cái lưới nhỏ — đó là cách đi qua giai đoạn nợ mà không lún thêm.

Cuối cùng anh phải tách cho em một chuyện, kẻo em hiểu cả chương thành "phải ki bo": tiết kiệm khác keo kiệt. Tiết kiệm là tiêu có cân nhắc, cắt cái rỗng để dành cho cái đáng và cho tương lai — nhưng vẫn rộng tay với cái thật sự quan trọng, vẫn dám chi cho sức khỏe, cho học hành, cho người mình thương, cho một niềm vui chính đáng. Keo kiệt là bóp chặt mọi thứ tới mức khổ mình khổ người, tiếc cả những đồng đáng tiêu, đếm từng cắc tới mức đánh mất cả tình lẫn niềm vui sống. Người tiết kiệm khôn ngoan thì giàu dần mà vẫn sống ra người; người keo kiệt thì có khi giữ được tiền mà mất hết cái khác. Mục tiêu của em là cái thứ nhất — làm chủ đồng tiền để sống tự do và rộng rãi đúng chỗ, chứ không phải thành nô lệ cho việc giữ tiền.

Anh kể em nghe một chuyện, để em thấy cái quỹ khẩn cấp nó không phải lý thuyết, nó là cái cứu người thật. Có hai chị cùng làm một công ty, lương ngang nhau. Một bữa công ty cắt giảm, cả hai cùng bị cho nghỉ một lúc. Chị thứ nhất có một khoản quỹ đủ sống mấy tháng — chị đã lặng lẽ dành dụm bấy lâu. Mất việc với chị là một cú hẫng, có buồn, có lo, nhưng chị không hoảng: chị có thời gian, có tiền cầm cự, nên chị bình tĩnh tìm một chỗ làm mới thật sự hợp, thương lượng được mức lương đàng hoàng, vì chị không bị dồn vào chân tường. Chị thứ hai thì không có đồng dự phòng nào — lương tới đâu tiêu tới đó. Mất việc với chị là một cú gãy: tiền nhà tới hạn, miệng ăn cần tiền ngay, nên chị phải vơ đại cái việc đầu tiên người ta đưa, lương thấp hơn, không hợp, chỉ vì chị không thể chờ thêm một ngày. Cùng một cú mất việc, cùng một mức lương cũ — mà một người rơi xuống tấm nệm, một người rơi xuống nền xi măng. Cái khác nhau chỉ là một khoản tiền lặng lẽ để riêng, mà lúc yên ổn thì thấy nó chẳng để làm gì, tới lúc hoạn nạn mới biết nó là cái phao.

Và anh kể thêm chuyện hai người với lãi kép, bằng con số, vì nói suông thì em gật đầu mà không thấm. Hai đứa cùng tuổi. Đứa thứ nhất từ năm hai mươi tuổi mỗi tháng dành một khoản nhỏ đem cho sinh lời, làm đều mười năm rồi ngừng, không bỏ thêm đồng nào, để yên đó. Đứa thứ hai hai mươi tuổi ham chơi, tới ba mươi mới giật mình bắt đầu, rồi dành gấp đôi đứa kia, ròng rã ba mươi năm tới già. Em đoán tới sáu mươi tuổi ai nhiều hơn? Phần lớn đoán đứa thứ hai, vì nó dành nhiều hơn, lâu hơn. Sự thật làm người ta sững sờ: đứa thứ nhất, chỉ dành mười năm rồi ngừng, lại thường có nhiều hơn hoặc ngang đứa thứ hai dành ba mươi năm. Vì cái khoản của đứa thứ nhất có thêm mười năm đầu để quả cầu tuyết lăn — và mười năm lăn sớm nhất đó sinh ra phần lớn cái khối cuối cùng. Mười năm tuổi trẻ đứa thứ hai bỏ lỡ, nó cày cả đời cũng khó đuổi lại. Đó là vì sao anh nói đi nói lại: bắt đầu sớm quan trọng hơn bắt đầu nhiều. Cái em phí khi chần chừ không phải mấy đồng nhỏ — là thời gian, thứ đắt nhất và không tài nào mua lại.

Một việc nhỏ để thử

Hôm nay em làm hai việc, một việc để thấy, một việc để xây.

Việc để thấy: bắt đầu ghi lại tiền của mình đi đâu, như em đã từng ghi thời gian đi đâu. Một tháng thôi. Ghi hết, kể cả mấy khoản nhỏ xíu — nhất là mấy khoản nhỏ, vì chính chúng là chỗ rò. Cuối tháng nhìn lại, em sẽ thấy cái lỗ rò của mình nằm ở đâu, và thấy được nó là bước đầu để bịt nó.

Việc để xây: ngay kỳ lương tới, em làm cái việc trả-cho-mình-trước. Lương về, trước khi tiêu một đồng, tách ngay một khoản để dành, cất riêng. Dù khoản đó nhỏ tới đâu cũng được — cái cốt là tập cái thói quen dành-trước-tiêu-sau, và bắt đầu xây cái quỹ khẩn cấp, cái lưới đỡ em ở mọi cú ngã sau này.

Quan sát một điều: cái cảm giác khi em có một khoản dành riêng, dù nhỏ. Đó là một cảm giác rất khẽ mà rất thật — một sự an tâm, một chỗ đứng vững dưới chân. Khoa luôn đứng ở mép vực vì không có nó; Nam luôn có chỗ đứng vì có nó. Cùng một đồng lương, mà cái khoản dành riêng đó là cái phân biệt một đời luôn chao đảo với một đời có nền dưới chân.

Một câu giữ lại

Tiêu hết thì làm thuê cả đời; để dành được thì bắt đầu có người làm thuê cho mình.

Mở phần thực hành →

Lưu trên trình duyệt này.

Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.

Bạn đang đọc DỰNG

Phần 6/11 · Chương 30/61

Lời mở đầu
01Gặp mặt kẻ ở trong mình6 chương · Chương 1–6
02Căn nhà đầu tiên là thân thể5 chương · Chương 7–11
03Dựng cái đầu7 chương · Chương 12–18
04Chọn đường nghề4 chương · Chương 19–22
05Ra đời làm ăn5 chương · Chương 23–27
06Cái ví7 chương · Chương 28–34
07Người với người10 chương · Chương 35–44
08Những ngã rẽ lớn3 chương · Chương 45–47
09Cái màn hình và cỗ máy biết nói6 chương · Chương 48–53
10Nuôi cái hồn5 chương · Chương 54–58
11Rồi mình để lại gì3 chương · Chương 59–61
Lời kết

Giữ lại một đoạn

Đoạn đang trong vùng đọc. Bạn cũng có thể bôi chọn chữ rồi mở “Lưu đoạn”.