Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Thuê nhà hay ráng mua nhà?

Vy hai mươi lăm tuổi, và bốn phía dồn nó về một câu hỏi: bao giờ mua nhà?

Ba mẹ giục: "Có cái nhà cho ổn định, chứ ở thuê hoài biết bao giờ mới yên." Bạn bè trên mạng khoe ảnh nhận nhà, khoe hợp đồng trả góp, kèm dòng "an cư lạc nghiệp". Họ hàng hỏi han, ngầm so. Cả cái xã hội quanh Vy như cùng nói một câu: có nhà mới là nên người, mới là trưởng thành, mới là thành công. Vy thấy mình tụt lại, thấy mình thua. Nó bắt đầu tính chuyện gồng mua — vay ngân hàng một khoản lớn, trả góp hai ba chục năm, dù thu nhập của nó còn chưa thật vững.

Vy chưa hình dung hết cái nó sắp gánh: cái khoản trả góp mỗi tháng đè lên vai suốt mấy chục năm, cái cảnh không dám nghỉ việc đổi nghề vì sợ đứt dòng trả nợ, cái đời sống bị thắt lại chỉ để nuôi một căn nhà. Nó cũng chưa nghĩ tới một người chị họ — chọn ở thuê, lấy khoản tiền lẽ-ra-trả-góp đem học thêm, đầu tư, phát triển nghề, giờ thu nhập cao gấp mấy, linh hoạt, nhẹ nhõm. Và một người khác nữa, mua nhà đúng lúc đúng sức, an cư, không hề hối.

Em có đang bị cái câu hỏi đó dồn không — cái áp lực "phải có nhà" mà em chưa kịp hỏi nó đến từ nhu cầu thật của mình, hay từ con mắt của thiên hạ?

Nhìn lại mình

Trước hết anh phải gỡ cho em cái áp lực nặng nhất, cái đè Vy tới mức tính chuyện gồng quá sức: cái niềm tin "phải có nhà mới nên người". Ở xứ mình, niềm tin này nặng lắm, ăn sâu lắm, truyền từ đời này sang đời khác. Nhưng em phải thấy cho rõ: đó là một quan niệm xã hội, không phải một chân lý của đời. Cái nhà sinh ra để cho người ta ở, để che mưa che nắng, để có một chỗ về — chứ không phải để chứng minh với họ hàng làng xóm rằng mình đã thành đạt. Khi em để cái nhà thành một tấm bằng khen treo cho thiên hạ coi, em đã lẫn cái công dụng thật của nó với cái sĩ diện, và cái lẫn đó có thể làm em gồng gãy cả lưng. Đừng gánh một khoản nợ ba chục năm chỉ để mua sự yên lòng trước con mắt người khác.

Gỡ được cái đó rồi, anh nói thẳng: không có một đáp án đúng cho mọi người. Thuê hay mua, cái nào hợp tùy thu nhập của em, tùy nơi em sống, tùy giai đoạn đời em đang ở, tùy kế hoạch tương lai. Bất cứ ai nói chắc nịch "luôn luôn nên mua" hay "thuê bao giờ cũng tốt hơn" đều đang nói sai, vì họ áp một câu trả lời chung lên những hoàn cảnh rất khác nhau. Việc của em không phải đi tìm câu trả lời đúng có sẵn, mà là soi cho rõ cái giá thật của mỗi đường, rồi cân với hoàn cảnh của chính mình.

Mình soi cái giá thật của việc mua nhà trước, vì đây là chỗ người ta hay nhắm mắt lao vào mà không tính hết. Mua nhà không chỉ là cái giá ghi trên hợp đồng. Nếu vay, em phải cộng cả khoản lãi — mà vay dài hạn thì lãi cộng dồn có khi gần bằng cả giá căn nhà, nghĩa là em trả gần gấp đôi. Rồi chi phí duy trì, sửa chữa, thuế phí. Và một cái giá vô hình mà nặng: vốn của em bị khóa cứng vào cục bê tông đó, không rút ra dùng việc khác được, không đem cho nó đẻ được. Nhưng cái giá nặng nhất, cái mà anh thấy nhiều người trẻ trả mà không lường, là cái cảnh "nghèo vì nhà" — có nhà mà sống kham khổ. Gồng mua quá sức thì cái khoản trả góp nó ăn gần hết thu nhập, em có một căn nhà đứng tên mình mà không dám ăn, không dám chơi, không dám ốm, và nguy nhất — không dám đổi việc, đổi nghề, thử cái mới, vì hễ đứt dòng tiền là mất nhà. Em nhớ chương vỏ và lõi, chương đổi hướng giữa dòng chứ — cái khoản nợ nhà ba chục năm có thể trói em vào một công việc em đã chán, không cho em cựa quậy, suốt cả tuổi trẻ. Và nếu thu nhập em chưa vững mà đã vay dài hạn, thì chỉ một cú mất việc — cái chuyện ai cũng có thể gặp — là cả căn nhà lung lay.

Giờ soi cái thuê, và anh phải gỡ cho em một câu người ta hay nói để chê việc thuê: "thuê nhà là tiền vứt đi, nuôi béo chủ nhà." Câu đó nghe xuôi tai mà không đúng. Tiền thuê không phải vứt đi — em đang trả tiền để mua một thứ thật: một chỗ ở, cộng với sự linh hoạt. Sự linh hoạt đó có giá thật của nó: em đổi chỗ ở dễ, đổi việc dễ, đổi thành phố dễ, không bị một cục bê tông neo chân; vốn của em không bị khóa, em rảnh tay đem nó đầu tư hay phát triển nghề. Người chị họ của Vy chọn thuê, rồi lấy khoản chênh lệch đem đầu tư vào chính mình và cho tiền đẻ — và hóa ra cái đó sinh lời hơn căn nhà. Thuê đặc biệt hợp với giai đoạn đời em còn chưa ổn định, còn chưa biết mình sẽ gắn bó ở đâu, làm gì lâu dài. Ở giai đoạn đó, cái linh hoạt đáng giá hơn cái sở hữu.

Nhưng anh cũng phải nói công bằng cái lợi thật của việc mua, kẻo em nghiêng lệch. Mua nhà cho em một sự an cư trong lòng mà thuê khó có — không lo chủ đòi lại, không lo tăng giá, không lo phải dọn đi. Nó là một dạng tích sản, và với nhiều người, cái khoản trả góp hàng tháng là một cách ép mình tiết kiệm mà nếu không thì đã tiêu mất. Và khi em đã ổn định, đã biết mình ở lâu dài một nơi, thì có một mái nhà của riêng mình là một nền tảng vững cho cả gia đình. Mua nhà đúng lúc, đúng sức, là một việc tốt — cái sai không nằm ở chuyện mua, mà nằm ở chuyện mua khi chưa đủ sức và mua vì lý do sai.

Vậy quyết định thế nào? Anh cho em một cái khung, gồm mấy câu hỏi để em tự soi. Một: mình sẽ gắn bó với nơi này lâu dài không — mua nhà chỉ đáng khi em ở đủ lâu, còn nếu vài năm nữa có thể đổi chỗ thì thuê hợp hơn. Hai: thu nhập của mình có đủ vững để gánh khoản trả góp dài hạn không — không chỉ vững hôm nay, mà cả khi có biến cố, mất việc, ốm đau? Ba: mua có làm mình rơi vào cảnh "nghèo vì nhà", thắt lưng buộc bụng cả chục năm, mất hết linh hoạt không? Bốn, và là câu thật nhất: mình muốn mua vì mình thật sự cần và nó hợp hoàn cảnh mình, hay vì áp lực của thiên hạ, vì sợ bị chê chưa có nhà? Trả lời thật bốn câu đó, em sẽ thấy đường của mình rõ hơn mọi lời giục giã bên ngoài. Và một nguyên tắc an toàn dù em quyết mua: đừng để khoản trả góp ngốn quá phần lớn thu nhập, và đừng vì mua nhà mà tiêu sạch luôn cái quỹ khẩn cấp — vì căn nhà không cứu em khi em ốm hay mất việc, chỉ cái quỹ đó cứu.

Cuối cùng, anh để dành cho em tầng sâu nhất, nối lại cái ẩn dụ căn nhà chạy suốt cuốn sách này. Cả cuốn sách, anh nói với em về việc dựng một căn nhà — mà cái căn nhà thật sự quan trọng nhất chưa bao giờ là cái nhà bằng gạch. Nó là cái "nhà" em dựng trong chính đời mình: cái nghề trong tay, sức khỏe, người thân thương mình, sự bình an trong lòng, cái nền tính cách. Có những người dồn cả tuổi trẻ, gãy cả lưng, để mua cho được một căn nhà gạch khang trang — mà bỏ bê mất cái căn nhà đời mình, để rồi ở trong nhà đẹp mà lòng trống, mà nghề cùn, mà người thân xa. Đừng đảo ngược cái ưu tiên đó. Căn nhà gạch là chỗ để cái thân em ở; còn căn nhà em dựng trong đời mới là chỗ để cả con người em ở. Lo cho cái nhà gạch là tốt, nhưng đừng bao giờ để nó nuốt mất cái nhà lớn hơn kia.

Anh phải tách cho em hai chuyện mà người ta hay gộp làm một rồi quyết sai: mua nhà để ở và mua nhà để đầu tư là hai việc khác hẳn nhau, đừng lẫn. Mua nhà để ở thì cái em mua chính là chỗ ở, là sự an cư, là cái nhu cầu dùng thật — em xét nó theo cái khung anh nói ở trên, theo nhu cầu và sức của mình. Mua nhà để đầu tư thì cái em mua là một món hàng để sinh lời, và nó phải được tính như một khoản đầu tư — theo đúng những nguyên tắc ở chương trước: hiểu thị trường, không vay quá sức, không bỏ hết trứng một rổ, đừng mua theo cơn sốt đám đông. Cái sai chết người là lấy lý do "đầu tư, nhà chỉ có lên giá" để biện minh cho việc gồng mua một căn vượt sức mình rồi vào ở luôn — vừa kẹt vốn, vừa gánh nợ, vừa không linh hoạt. Nhà đất không phải lúc nào cũng chỉ lên; nó cũng có lúc đứng, lúc xuống, lúc kẹt không bán được — ai bảo em "nhà chỉ có lời" là đang nói cái nửa sự thật để dụ em xuống tiền. Tách rõ hai mục đích, em mới tính đúng cái giá và cái rủi ro của mỗi đường.

Và đây là chỗ cái áp lực mua nhà nối thẳng với chương bẫy làm giàu nhanh và chương đầu tư: đừng để nỗi sợ bỏ lỡ đẩy em vào việc mua lúc giá đang sốt đỉnh. Cái guồng quen lắm: giá nhà đang lên, ai cũng bàn tán, ai cũng giục "mua nhanh không là hết cơ hội, càng để càng đắt", và em hoảng, em gồng vay mua bằng được vì sợ chậm chân. Đó chính là tâm lý đám đông lúc gần đỉnh mà anh vừa nói. Người ta hối em quyết nhanh, không cho em tỉnh — mà hễ ai hối em quyết nhanh một khoản tiền lớn của cả đời, thì đó là lúc em phải đi chậm lại nhất. Mua một căn nhà là một trong những quyết định tiền bạc lớn nhất đời em; nó xứng đáng được tính bằng cái đầu lạnh trong nhiều tháng, không phải bằng cơn sốt ruột trong vài ngày vì sợ thua thiên hạ. Thà lỡ một "cơ hội" mà giữ được sự an toàn, còn hơn gồng mua đúng đỉnh rồi gánh nợ một đời.

Anh cũng phải nói thẳng một cái áp lực rất thật ở xứ mình mà ít sách chịu nói: chuyện nhà cửa hay bị buộc chặt vào chuyện cưới xin. "Phải có nhà mới cưới được", "phải có nhà nhà gái mới gả", "cưới mà ở thuê thì coi sao được". Bao nhiêu cặp trẻ vì cái áp lực đó mà gồng vay mua nhà ngay từ đầu, để rồi bắt đầu đời sống chung trong cảnh nợ nần đè nặng, cãi nhau vì tiền trả góp, cái hạnh phúc mới chớm đã bị cái gánh nợ bóp nghẹt. Anh nói thật lòng: một mái ấm thật sự không được làm bằng việc sở hữu mấy mét vuông đứng tên ai. Nó được làm bằng hai người cùng nhìn về một hướng, cùng nhau xây dần. Nhiều cặp bắt đầu từ một phòng trọ thuê mà hạnh phúc và rồi vững vàng, hơn hẳn những cặp có nhà to ngay mà ngộp trong nợ và áp lực. Đừng để cái định kiến "phải có nhà mới nên đôi" ép hai người trẻ gánh một khoản nợ mà sức chưa tới — cái nhà có thể xây sau, khi đã vững; còn cái nền của một cuộc hôn nhân thì phải lành ngay từ đầu, đừng để nó nứt vì một khoản vay quá sức.

Anh kể em nghe hai cặp vợ chồng trẻ, để em thấy cái quyết định nhà cửa nó định đoạt mấy năm đầu hôn nhân ra sao. Cặp thứ nhất, cưới xong là gồng mua nhà ngay — vì áp lực hai bên gia đình, vì sợ thiên hạ chê "cưới mà không có nhà". Họ vay một khoản lớn vượt sức, trả góp hai mươi mấy năm. Từ đó, đời sống vợ chồng son trẻ của họ bị cái khoản trả góp đè lên: tháng nào cũng căng, cãi nhau vì tiền, không dám ăn, không dám chơi, không dám sinh con vội, và đáng sợ nhất — không ai dám nghỉ cái việc mình chán để thử cơ hội mới, vì hễ đứt dòng tiền là mất nhà. Họ có một căn nhà đứng tên mình, mà sống trong đó như hai người tù của khoản nợ. Cặp thứ hai, cưới xong chọn thuê một chỗ vừa phải, lấy khoản tiền lẽ-ra-trả-góp đem đầu tư vào nghề, học thêm, gây vốn, nuôi nhau ăn học. Mấy năm đầu họ ở thuê, có người dèm "tới giờ chưa mua được nhà". Nhưng họ nhẹ nhõm, linh hoạt, thu nhập tăng dần vì dám đổi việc, dám nắm cơ hội. Rồi tới lúc đủ vững, họ mua một căn nhà tốt hơn cả cái cặp kia gồng mua lúc đầu — mà mua trong tư thế chủ động, không gãy lưng. Cùng xuất phát điểm, mà một cặp bắt đầu hôn nhân bằng cái nền nợ nần căng thẳng, một cặp bắt đầu bằng cái nền linh hoạt và cùng nhau lớn lên.

Anh không kể chuyện này để chê việc mua nhà — anh kể để em thấy: cái sai không nằm ở chuyện mua hay thuê, mà nằm ở chuyện gồng quá sức và quyết vì áp lực thay vì vì hoàn cảnh thật. Có những cặp mua nhà sớm mà đúng sức, đúng lúc, và họ an cư hạnh phúc, không hề hối — vì họ mua trong khả năng, không để cái nhà bóp nghẹt cái tình. Cái phân biệt cặp hạnh phúc với cặp khốn khổ không phải "có nhà sớm hay muộn", mà là "cái khoản nhà đó có vừa sức mình không, và mình quyết nó bằng cái đầu tỉnh hay bằng nỗi sợ thiên hạ". Một mái ấm thật được làm bằng hai người cùng nhìn về một hướng, chứ không phải bằng mấy mét vuông đứng tên ai. Đừng để cái định kiến ép hai người trẻ khởi đầu đời chung bằng một gánh nợ làm nứt cái nền tình cảm — cái nhà có thể xây sau khi đã vững, còn cái nền hôn nhân thì phải lành ngay từ đầu.

Một việc nhỏ để thử

Hôm nay, việc đầu tiên là gỡ áp lực trong đầu: em tách cho rõ hai thứ — "mình muốn một chỗ ở ổn định cho nhu cầu thật của mình" và "mình sợ thiên hạ chê mình chưa có nhà". Cái thứ nhất là nhu cầu thật, đáng nghe. Cái thứ hai là con mắt người khác, đừng để nó quyết định một khoản nợ ba chục năm của đời em.

Nếu em đang tính mua: ngồi xuống tính cho ra cái giá thật, đầy đủ — không chỉ giá nhà, mà cả lãi vay suốt thời gian trả, chi phí duy trì, và cái vốn bị khóa. Rồi hỏi thẳng hai câu: "Khoản trả góp này có làm mình nghèo vì nhà, mất hết linh hoạt không?" và "Thu nhập mình có đủ vững để gánh nó kể cả khi có biến cố không?"

Cái khung để quyết: ở lâu dài một nơi, cộng thu nhập vững, cộng không phải gồng quá sức — thì cân nhắc mua. Còn chưa ổn định, chưa biết sẽ ở đâu lâu, thu nhập chưa chắc — thì thuê không có gì sai, và cái linh hoạt em giữ được có khi quý hơn cái danh "có nhà".

Quan sát cho thật: mỗi lần cái áp lực "phải mua nhà" dâng lên, em hỏi nó đến từ đâu — từ nhu cầu thật của đời em, hay từ một tấm ảnh ai đó khoe trên mạng, một câu hỏi của họ hàng. Phân biệt được nguồn của cái áp lực đó, em mới quyết được bằng cái đầu tỉnh, thay vì bằng con mắt thiên hạ.

Một câu giữ lại

Cái nhà để ở, không phải để chứng minh với ai — đừng gồng gãy lưng vì con mắt thiên hạ.

Mở phần thực hành →

Lưu trên trình duyệt này.

Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.

Bạn đang đọc DỰNG

Phần 6/11 · Chương 33/61

Lời mở đầu
01Gặp mặt kẻ ở trong mình6 chương · Chương 1–6
02Căn nhà đầu tiên là thân thể5 chương · Chương 7–11
03Dựng cái đầu7 chương · Chương 12–18
04Chọn đường nghề4 chương · Chương 19–22
05Ra đời làm ăn5 chương · Chương 23–27
06Cái ví7 chương · Chương 28–34
07Người với người10 chương · Chương 35–44
08Những ngã rẽ lớn3 chương · Chương 45–47
09Cái màn hình và cỗ máy biết nói6 chương · Chương 48–53
10Nuôi cái hồn5 chương · Chương 54–58
11Rồi mình để lại gì3 chương · Chương 59–61
Lời kết

Giữ lại một đoạn

Đoạn đang trong vùng đọc. Bạn cũng có thể bôi chọn chữ rồi mở “Lưu đoạn”.