Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Để tiền đẻ tiền: đầu tư cho người mới bắt đầu

Khoa dành được một khoản nhỏ. Và đúng lúc đó, mấy đứa bạn rủ rê "đầu tư".

Đứa thì khoe vừa lời đậm từ một mã chứng khoán, đứa thì hô hào một đồng coin "sắp x mấy lần", nhóm chat đầy ảnh tài khoản xanh lè lãi. Khoa thấy người ta giàu lên nhanh quá, sốt ruột, sợ mình chậm chân. Nó bỏ khoản dành dụm vào, theo lời người ta mách, mà bản thân nó không hiểu cái mình mua là gì, vì sao nó lên giá, vì sao nó xuống. Lúc giá lên, Khoa hứng chí, dồn thêm. Lúc giá đột ngột rớt, Khoa hoảng, bán tháo, lỗ. Nó vừa làm đúng cái điều mà mọi người thua lỗ đều làm: mua lúc đỉnh vì tham, bán lúc đáy vì sợ.

Khoa có một người anh, cũng đầu tư, nhưng kiểu khác hẳn. Anh đó bỏ tiền vào những thứ anh hiểu, đều đặn mỗi tháng một ít, rồi để yên đó nhiều năm, không hoảng khi nó xuống, không tham khi nó lên. Anh không giàu nhanh, nhưng qua nhiều năm, khoản của anh lớn lên vững vàng. Hai người cùng "đầu tư", mà một người như đánh bạc, một người như trồng cây.

Em có từng bỏ tiền vào một cái gì đó mà chính mình không hiểu nó là gì không — chỉ vì thấy người ta lời, vì sợ mình chậm chân?

Nhìn lại mình

Trước hết anh phải tách bạch hai thứ mà người ta hay gọi chung một tên, vì lẫn hai cái này là nguồn gốc của gần như mọi vụ mất tiền: đầu tư và đầu cơ. Đầu tư là bỏ tiền vào một thứ tạo ra giá trị thật, mình hiểu nó, và kiên nhẫn chờ nó lớn lên theo thời gian — như mua một mảnh đất rồi để đó, như góp vốn vào một doanh nghiệp làm ăn thật, như mua phần của những công ty đang tạo ra giá trị. Đầu cơ là đặt cược vào việc giá lên hay xuống trong ngắn hạn, mua đi bán lại theo sóng, mong ăn chênh lệch — mà phần lớn là không hiểu cái mình đang cược, chỉ đoán, chỉ ăn may. Khoa tưởng mình đang đầu tư, nhưng cái nó làm — mua theo lời mách, lướt theo giá lên xuống, không hiểu gì — đó là đầu cơ, mà đầu cơ không hiểu biết thì chỉ là một kiểu cờ bạc mặc áo đẹp, anh đã nói ở chương bẫy làm giàu nhanh.

Từ đó ra quy tắc số một của đầu tư, anh xin em khắc vào xương: không hiểu thì không bỏ tiền vào. Dù người ta hô hào tới đâu, dù bạn bè khoe lời tới đâu, dù cái tên nghe sang tới đâu — nếu em không hiểu được nó tạo ra tiền lời từ đâu, rủi ro của nó là gì, thì bỏ tiền vào đó là cờ bạc, dù em có gọi nó là "đầu tư". Hiểu, nghĩa là em trả lời được mấy câu: tiền lời này từ đâu mà ra, cái này tạo ra giá trị thật gì, nếu mất thì mất vì lý do gì. Trả lời không được thì đừng bỏ tiền. Cái này nghe đơn giản mà nó loại bỏ được chín phần mười số vụ mất tiền của người mới.

Nhưng anh cũng phải nói vế ngược, kẻo em sợ quá rồi không đầu tư gì, để tiền nằm chết — mà để tiền nằm chết cũng là một cái rủi ro, ít người nhận ra. Đồng tiền em cất trong tủ, theo thời gian, bị một thứ ăn mòn từ từ, gọi là lạm phát. Nói nôm na: cùng một số tiền, mười năm sau mua được ít hơn mười năm trước, vì giá cả mọi thứ cứ tăng dần. Một trăm đồng hôm nay, để yên mười năm, vẫn là một trăm đồng con số, nhưng nó mua được ít hơn hẳn — phần mất đi đó là lạm phát đã âm thầm gặm. Cho nên để dành không thôi thì chưa đủ; nếu để tiền nằm chết một chỗ, nó vẫn teo đi theo năm tháng. Đây chính là chỗ con heo đất phải biết đẻ — tiền dành ra phải được cho sinh lời, ít nhất là để chạy kịp với lạm phát, và hơn thế là để lớn lên.

Vậy người mới nên đầu tư thế nào cho khôn? Anh cho em mấy nguyên tắc nền, đơn giản mà chắc, áp dụng được suốt đời.

Thứ nhất: bắt đầu sớm, đều, và nhỏ. Em nhớ lãi kép và quả cầu tuyết ở chương trước chứ — nhiên liệu của nó là thời gian. Bỏ vào đều đặn một ít mỗi tháng, bắt đầu càng sớm càng tốt, quan trọng hơn nhiều việc chờ gom một cục lớn rồi mới làm. Người bỏ ít mà sớm và đều thường thắng người bỏ nhiều mà muộn.

Thứ hai: đừng bỏ hết trứng vào một rổ. Chia tiền ra nhiều chỗ, để nếu một chỗ hỏng thì không mất sạch. Người dồn hết vào một mã, một thứ, theo một lời mách — là người dễ trắng tay nhất.

Thứ ba: dài hạn, đừng lướt sóng. Đầu tư là cây ăn quả lâu năm, trồng rồi chờ; không phải rau ăn liền, gieo hôm nay hái mai. Người lướt sóng ngắn hạn, mua đi bán lại theo giá nhảy, phần lớn thua — vì họ đang chơi đúng cái trò mà những tay chuyên nghiệp với máy móc và thông tin hơn họ gấp bội đang chơi. Trồng cây rồi để nó lớn, đó là sân chơi mà người kiên nhẫn thắng.

Thứ tư: chỉ đầu tư bằng tiền nhàn rỗi — tiền mà mất đi cũng không làm em chết đói. Không bao giờ đầu tư bằng tiền cần dùng, tiền ăn, và tuyệt đối không bằng tiền vay. Em nhớ chương cú sập chứ — tách rủi ro, giữ cái sàn an toàn, đừng cược cái mình không mất được.

Thứ năm, và cái này về cái đầu: giữ cái đầu lạnh. Thị trường lúc nào cũng lên xuống. Người thua là người để cảm xúc lái: thấy lên thì tham, đổ thêm tiền mua lúc đỉnh; thấy xuống thì sợ, bán tháo lúc đáy — y như Khoa. Mua đỉnh bán đáy là công thức chắc chắn để lỗ. Cảm xúc là kẻ thù lớn nhất của người đầu tư; người trồng cây không nhổ lên coi rễ mỗi ngày, cũng không chặt cây chỉ vì một mùa lá rụng.

Nhưng đây là điều quan trọng nhất anh để dành nói sau cùng, và nó đúng nhất với em — người trẻ, ít vốn: khoản đầu tư tốt nhất của em, sinh lời cao nhất, an toàn nhất, không ai cướp được, không sàn nào làm sụp được — là đầu tư vào chính mình. Vào kỹ năng, vào cái nghề, vào sức khỏe, vào kiến thức, vào cái lõi của em. Vì sao? Vì khi em còn trẻ và ít tiền, cái vốn lớn nhất của em không phải cái khoản nhỏ trong tài khoản — mà là cả một đời phía trước với khả năng kiếm tiền của em. Một đồng em bỏ ra học một kỹ năng có giá, nó có thể nhân thu nhập cả đời em lên — cái lãi đó lớn hơn mọi khoản đầu tư tài chính. Trước khi lo đem tiền ra ngoài cho nó đẻ, hãy đem nó đầu tư vào cái máy kiếm tiền tốt nhất em có, là chính em. Người trẻ giỏi lên mỗi năm thì cái khả năng kiếm tiền tăng nhanh hơn bất kỳ khoản lãi nào ngoài kia.

Cuối cùng, một lời để em khỏi sốt ruột: đầu tư thật là chuyện chậm, chán, dài hạn, và kỷ luật. Nó không gay cấn, không giàu sau một đêm. Bất cứ ai hứa em đầu tư mà giàu nhanh đều là đang dụ em vào cái bẫy ở chương trước. Sự giàu bền được xây bằng kiên nhẫn cộng thời gian, bằng việc đều đặn bỏ vào những thứ mình hiểu rồi để nó lớn — không bằng một cú đánh quả. Người trồng rừng không giàu sau một mùa; nhưng hai mươi năm sau, người trồng rừng có một cánh rừng, còn người đốt nương ăn xổi thì còn lại tro.

Anh phải khắc cho em một quy luật sắt của đầu tư, vì hiểu nó là em hết bị mấy lời hứa hão dụ: rủi ro và lợi nhuận luôn đi đôi với nhau, không tách rời được. Cái gì hứa lời càng cao thì rủi ro càng lớn — đó là luật, không phải ngoại lệ. Cho nên hễ ai chào em một khoản "lời cao mà an toàn, chắc ăn, không rủi ro" — em biết ngay là họ đang nói dối, hoặc đang giấu cái rủi ro thật để dụ em. Không có bữa trưa miễn phí trong chuyện tiền bạc. Khi em nghe "lãi hai chục phần trăm một tháng mà bảo đảm vốn", em đừng hỏi "lời thật không" — em hỏi "cái rủi ro họ đang giấu là gì", vì chắc chắn có. Hiểu cặp đôi rủi ro–lợi nhuận này, em sẽ tự động cảnh giác với mọi thứ nghe quá ngọt, và đó là tấm khiên nối thẳng với chương bẫy làm giàu nhanh.

Anh cũng phải vạch ra một kẻ thù thầm lặng ăn mòn tiền lời của em mà người mới gần như không bao giờ để ý: chi phí. Mỗi lần em mua đi bán lại, mỗi giao dịch, thường có một khoản phí; mỗi khoản lời có thể có thuế. Mấy cái phí đó nhìn lẻ thì nhỏ, tưởng không đáng kể. Nhưng nhớ lãi kép chứ — phí cũng bị lãi kép, nhưng theo chiều hại em. Một khoản phí nhỏ trích đi mỗi năm, qua mấy chục năm, ăn mất một phần lớn cái khối cuối cùng của em, vì nó cướp đi cả cái phần lẽ ra được sinh lời tiếp. Đây là một lý do nữa vì sao lướt sóng mua đi bán lại liên tục là dại: mỗi lần nhảy ra nhảy vào là một lần đóng phí, và đống phí đó âm thầm gặm cái lời của em. Người trồng cây để yên thì không tốn phí mỗi mùa; người nhổ lên trồng lại hoài thì vừa hại cây vừa tốn công tốn của. Kẻ thù của lãi kép là phí và sự nóng vội — cả hai đều khiến em trả tiền cho việc động tay quá nhiều.

Để anh nói cụ thể hơn về cái nguyên tắc đừng-bỏ-trứng-một-rổ, vì nói chung chung thì khó làm. Đa dạng nghĩa là em rải tiền ra nhiều loại, nhiều chỗ khác nhau, sao cho khi một chỗ gặp họa thì mấy chỗ kia còn đỡ, em không mất sạch. Người bỏ hết tiền vào đúng một mã cổ phiếu, một đồng coin, một mảnh đất, theo đúng một lời mách — là người đặt cả số phận vào một con bài; con bài đó lật trúng thì giàu, lật trật thì trắng tay, mà em không kiểm soát được nó lật ra sao. Đa dạng làm em bớt giàu sốc trong một cú may, nhưng cũng cứu em khỏi trắng tay trong một cú rủi — và với người mới, tránh được cú trắng tay quan trọng hơn nhiều việc trúng một cú lớn. Cái khôn ngoan dài hạn là sống sót để còn ở lại cuộc chơi, chứ không phải đặt tất tay một ván.

Cuối cùng anh kể em nghe một thứ lặp đi lặp lại suốt lịch sử loài người, để em nhận ra nó khi nó tới: bong bóng và tâm lý đám đông. Cứ vài năm lại có một thứ gì đó sốt lên — một loại hoa, một mảnh đất, một thứ tài sản, một đồng tiền lạ — giá cứ lên, lên mãi, ai cũng đổ xô vào vì thấy người khác giàu nhanh, sợ mình chậm chân. Càng nhiều người nhảy vào, giá càng lên, càng có vẻ "chắc ăn", càng dụ thêm người. Rồi tới một lúc, không còn ai mới để mua nữa, bong bóng nổ, giá sụp thẳng đứng, và đám đông nhảy vào sau cùng — đám đông đông nhất — ôm trọn cái đỉnh, mất sạch. Lịch sử lặp lại y vậy hết lần này tới lần khác, chỉ đổi tên cái tài sản. Bài học cho em: khi em thấy cả thiên hạ đổ xô vào một thứ, ai cũng nói về nó, ai cũng khoe lời, và em thấy cái thôi thúc "phải vào kẻo lỡ" dâng lên dữ dội — đó thường chính là lúc nguy hiểm nhất, lúc gần đỉnh nhất, lúc nên tỉnh nhất. Đám đông trong cơn hưng phấn gần như luôn sai, vì cảm xúc tập thể đã lấn át cái đầu. Người giữ được cái đầu lạnh giữa cơn sốt của đám đông là người không bị cuốn theo xuống vực.

Anh kể em nghe hai người, để em thấy cái khác nhau giữa đầu cơ theo đám đông và đầu tư kiên nhẫn nó dẫn tới đâu. Người thứ nhất, vào một mùa mọi người sốt lên vì một thứ tài sản giá đang lên vùn vụt — ai cũng nói, ai cũng khoe lời, không khí như đại tiệc. Anh ta sợ chậm chân, dồn hết tiền dành dụm vào, còn vay thêm để "đánh lớn một ván đổi đời". Mua đúng lúc giá gần đỉnh, trong cơn hưng phấn của đám đông. Rồi bong bóng nổ, giá sụp, anh ta không chỉ mất sạch tiền dành mà còn ôm cả khoản vay, trả nợ mấy năm trời. Cái "đổi đời" anh mơ thành cái đổi đời thật — theo chiều ngược. Người thứ hai, cùng thời đó, không lao theo cơn sốt. Anh ta bỏ vào những thứ anh hiểu, đều đặn mỗi tháng một ít, chia ra nhiều chỗ, rồi để yên nhiều năm, không hoảng khi xuống, không tham khi lên. Anh ta không giàu sau một đêm, không có câu chuyện ly kỳ để kể. Nhưng mười năm sau nhìn lại, cái khoản đều đặn lặng lẽ đó đã lớn thành một khối vững vàng, trong khi người thứ nhất vẫn đang gỡ nợ. Một người chơi ván bài tất tay theo đám đông; một người trồng cây rồi kiên nhẫn chờ. Đời thường thưởng cho người trồng cây, và phạt người đánh bạc tưởng mình đang đầu tư.

Và em để ý cái mẫu lặp lại trong câu chuyện người thứ nhất: anh ta vào lúc đám đông đông nhất, hưng phấn nhất, lúc cái thôi thúc "phải vào kẻo lỡ" mạnh nhất. Đó chính là dấu hiệu của đỉnh, của lúc nguy nhất — mà cũng chính là lúc cảm xúc đám đông kéo người ta vào mạnh nhất. Lịch sử lặp đi lặp lại y vậy, chỉ đổi tên cái tài sản đang sốt: hết thứ này tới thứ khác, cứ tới lúc cả thiên hạ nhảy vào reo hò thì cũng là lúc gần sụp. Người giữ được cái đầu lạnh giữa cơn reo hò của đám đông là người không bị cuốn theo xuống vực. Cho nên khi nào em thấy ai cũng đang lao vào một thứ và em thấy tim mình đập rộn vì sợ lỡ — đó là lúc em phải ngồi xuống, hít một hơi, và hỏi lại cái câu sống còn: mình có thật sự hiểu cái này không, hay mình chỉ đang chạy theo đám đông?

Một việc nhỏ để thử

Hôm nay, trước khi em nghĩ tới bỏ tiền vào bất cứ thứ gì, em tự kiểm bằng đúng một câu, và trả lời cho thật: "Mình có hiểu cái này tạo ra tiền lời từ đâu, và rủi ro của nó là gì không?" Nếu trả lời được rõ ràng, thì xét tiếp. Nếu ấp úng, không rõ — thì đó là tín hiệu dừng tay, dù người ta có hô hào tới đâu.

Và khoản đầu tư đầu tiên, quan trọng nhất của em lúc này: bỏ một ít — tiền hoặc thời gian — vào chính mình tuần này. Học một kỹ năng có giá, bồi cái lõi nghề, chăm cái sức khỏe. Đó là khoản sinh lời chắc nhất đời em.

Nếu em đã sẵn sàng đầu tư tài chính: bắt đầu nhỏ, đều đặn, vào thứ em hiểu, để dài hạn, chia ra nhiều chỗ, và chỉ bằng tiền nhàn rỗi. Đừng vội, đừng nhiều, đừng theo lời mách.

Quan sát một điều trong chính mình: cái thôi thúc "phải vào nhanh kẻo lỡ", "cái này chắc ăn, x mấy lần", tim đập rộn — đó là cảm xúc, là cái đầu cơ, là cái dắt em mua đỉnh bán đáy. Còn cái sự bình thản "mình hiểu cái này, mình bỏ vào rồi để yên nhiều năm" — đó là cái lý trí, là cái đầu tư. Phân biệt được hai cái cảm giác đó trong người mình, em sẽ biết lúc nào mình đang trồng cây và lúc nào mình đang đánh bạc.

Một câu giữ lại

Không hiểu mà bỏ tiền vào thì đó là cờ bạc, không phải đầu tư.

Mở phần thực hành →

Lưu trên trình duyệt này.

Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.

Bạn đang đọc DỰNG

Phần 6/11 · Chương 32/61

Lời mở đầu
01Gặp mặt kẻ ở trong mình6 chương · Chương 1–6
02Căn nhà đầu tiên là thân thể5 chương · Chương 7–11
03Dựng cái đầu7 chương · Chương 12–18
04Chọn đường nghề4 chương · Chương 19–22
05Ra đời làm ăn5 chương · Chương 23–27
06Cái ví7 chương · Chương 28–34
07Người với người10 chương · Chương 35–44
08Những ngã rẽ lớn3 chương · Chương 45–47
09Cái màn hình và cỗ máy biết nói6 chương · Chương 48–53
10Nuôi cái hồn5 chương · Chương 54–58
11Rồi mình để lại gì3 chương · Chương 59–61
Lời kết

Giữ lại một đoạn

Đoạn đang trong vùng đọc. Bạn cũng có thể bôi chọn chữ rồi mở “Lưu đoạn”.