Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Khi vỡ nợ, phá sản, trắng tay đứng dậy làm lại

Tâm mở cái tiệm nhỏ. Đã cẩn thận, đã bắt đầu nhỏ như lời dặn. Vậy mà vẫn vấp.

Hàng nhập về bán chậm hơn tính. Một khoản tính sai. Vài tháng cầm cự, rồi Tâm phải đóng cửa, ôm một khoản lỗ, mất gần hết phần vốn dành dụm. Nó ngồi giữa cái tiệm dọn dở, nhìn mấy thùng hàng còn tồn, lòng vừa hụt vừa nhục. Nó thấy mình ngu, thấy mình thất bại, thấy ánh mắt người ta như đang nói "thấy chưa, bày đặt làm chủ". Mấy đêm liền Tâm không ngủ được, gã khách trọ trong đầu kể tội nó không ngừng.

Có một người chú trong xóm, biết chuyện, ghé qua. Chú không an ủi suông. Chú kể: hồi trẻ chú từng sập một vố nặng gấp mười Tâm — vỡ nợ, mất cả căn nhà đang ở, vợ con phải đi ở thuê, chủ nợ tới đòi mỗi ngày. Có đêm chú đứng trên cầu, thấy đời như hết. Tâm tròn mắt — vì người chú đang ngồi trước mặt nó bây giờ là một người làm ăn vững vàng, nhà cửa đàng hoàng, ai cũng nể. Chú cười: "Cái thằng đứng trên cầu hồi đó với cái chú ngồi đây bây giờ là một người đó con. Sập không phải hết. Chú kể con nghe chú đứng dậy bằng cách nào."

Em đã từng sập một cái gì chưa — hay em đang sợ sập tới mức không dám bắt đầu? Chương này là cho cả hai.

Nhìn lại mình

Anh nói với em điều đầu tiên, nhìn thẳng không né: làm ăn thì có lúc sập. Đó là rủi ro thật của con đường làm chủ, không phải vì em ngu hơn người ta hay xui hơn người ta. Phần lớn những người làm ăn thành công mà em thấy hôm nay đều đã từng sập ít nhất một lần — có khi vài lần. Sập không phải là ngoại lệ dành riêng cho kẻ kém; nó là một chặng mà rất nhiều người đi qua trên đường tới chỗ vững. Cho nên việc đầu tiên là gỡ cái xấu hổ: phá sản không phải một cái tội, không phải dấu hiệu em là đứa bỏ đi tận gốc. Nó là một cú vấp trên một con đường khó.

Mà ngay đây phải tách cho thật rõ một thứ, vì lẫn nó là gục: phá sản là mất tiền — còn cái mà nó cố làm em tin là mình mất giá trị con người. Hai cái đó khác nhau một trời. Mất tiền là một sự kiện: tiền hết, nợ còn, vốn bay. Sự kiện đó là thật, em đối diện nó. Nhưng "mình là thằng thất bại, mình vô dụng, đời mình tới đây là hết" — cái đó không phải sự kiện, đó là một bản án, và là bản án giả do gã khách trọ tuyên đúng lúc em yếu nhất. Em nhớ chương Vết xước đầu đời chứ: tách cái mình mất ra khỏi cái mình là. Tiền mất thì còn kiếm lại được — nhưng nếu em nhận luôn cái bản án "mình là đồ bỏ", thì em mất luôn cái sức để làm lại, và đó mới là cái mất thật sự không gỡ được. Người ta hiếm khi chết vì cú sập; người ta chết vì tin vào cái bản án mà cú sập mang tới.

Giờ tới phần quan trọng nhất, cái phần chú của Tâm muốn kể: khi sập, có những thứ em phải ráng giữ cho bằng được, vì chính chúng là cái vốn để em làm lại. Mất tiền mà giữ được mấy thứ này thì em còn cửa; mất tiền mà mất luôn mấy thứ này thì mới thật là trắng tay.

Thứ nhất, giữ chữ tín. Đây là cái quý nhất còn lại khi tiền đã hết. Dù sập, em ráng sòng phẳng với người ta tới mức có thể — nợ thì nhận, trả dần, không trốn, không lừa, không lấy cái sập làm cớ để quỵt của ai. Anh nói cho em nghe vì sao nó quý hơn vàng: người giữ được chữ tín lúc sập thì người ta còn dám cho vay lại, còn dám làm ăn lại, còn chìa tay ra — vì người ta biết em là người tử tế gặp lúc khó. Còn người trốn nợ, lừa lọc lúc sập thì mất luôn cái cửa làm lại, vì cả cái giới đó sẽ truyền tai nhau, không ai dám dính tới nữa. Chú của Tâm đứng dậy được, một phần lớn là vì lúc sập chú không trốn — chú gặp từng chủ nợ, xin khất, rồi trả dần từng đồng, nên khi chú gượng dậy, vẫn có người tin mà cho làm lại. Cái sổ chữ tín em xây với chính mình ở mấy phần trước, tới đây nó thành cái sổ chữ tín với cả thiên hạ — và lúc sập là lúc nó được đem ra dùng.

Thứ hai, giữ cái thân và cái lòng. Rất nhiều người sập rồi sinh tật — rượu chè cho quên, đổ đốn, bỏ bê thân thể, hoặc gục hẳn về tinh thần. Mà mất cái thân, mất cái tinh thần thì mất luôn cái công cụ duy nhất để làm lại. Em nhớ chương về lo âu, về những đêm không tên chứ — lúc sập là lúc cái lòng dễ gãy nhất, và nếu em thấy mình không trụ nổi, thì tìm người, nói ra, đừng ôm một mình. Giữ được sức khỏe qua cơn sập, là giữ được cái cần câu để câu lại.

Thứ ba, giữ người thân. Cái này nhiều người đàn ông làm ngược, vì sĩ diện: sập rồi thì giấu vợ giấu con, một mình gồng, đẩy người thân ra xa, rồi cô độc mà gục. Sai. Người thân là chỗ dựa để em gượng, không phải gánh nặng để em giấu. Nói thật với họ, nhận sự đỡ đần của họ. Một người vợ biết chồng sập mà cùng chồng thắt lưng buộc bụng làm lại, mạnh hơn vạn lần một người chồng gồng một mình rồi gục. Đừng để cái sĩ diện đẩy em vào chỗ cô độc đúng lúc em cần người nhất.

Thứ tư, giữ cái nghề, cái lõi. Em nhớ chương vỏ và lõi: cái tiệm sập là cái vỏ mất, nhưng cái nghề em biết, cái năng lực trong tay em, cái bài học em vừa trả giá để có — mấy cái đó vẫn còn nguyên. Đó là vốn thật để dựng lại. Người sập mà cái lõi còn thì như cây bị chặt ngọn mà gốc còn — mọc lại được.

Và đây là chỗ phân biệt người làm lại được với người trả giá mà trắng tay: rút bài học, đừng chỉ rút máu. Mỗi cú sập, nếu em chịu ngồi xuống nhìn cho rõ mình sai ở đâu — mở to quá? không hiểu khách? tính sai dòng tiền? tin nhầm người? — thì cái bài học đó làm lần sau em khôn hơn hẳn, và cú sập trở thành một khoản học phí đắt nhưng đáng. Còn người sập mà chỉ cay cú, chỉ đổ lỗi cho thị trường, cho xui xẻo, cho người khác, không chịu nhìn lại mình, thì người đó trả học phí mà trượt môn — làm lại y cách cũ, rồi sập tiếp y chỗ cũ.

Anh phải nói thêm một bài phòng, để cú sập đừng bao giờ thành cú chết: đừng bao giờ đặt cược tất cả vào một ván tới mức thua là hết đường sống. Đừng đem cầm cố căn nhà đang ở của cả gia đình, đừng vay quá sức tới mức sập là kéo theo cả nhà ra đường, đừng dồn cả vốn liếng của cha mẹ anh em vào một canh bạc. Người làm ăn khôn liều có kiểm soát: họ chỉ liều phần mà thua vẫn sống được, và luôn giữ lại một cái sàn an toàn — một chỗ ở, một khoản phòng thân, một cái nghề — để sập rồi vẫn còn đất đứng mà chơi ván sau. Ông bà mình nói "còn người còn của" là vậy: giữ được cái sàn, giữ được mạng, thì của mất rồi của lại tới.

Vậy đứng dậy bằng cách nào, cho cụ thể chứ không phải nói suông "cố lên"? Chú của Tâm làm năm bước, và Tâm cũng làm được. Một: cho phép mình đau, gục một khúc — sập mà không buồn mới là lạ; buồn vài bữa đi, nhưng có hạn, đừng nằm luôn dưới đáy. Hai: nhìn rõ thực trạng, đừng trốn — ngồi xuống ghi ra giấy còn lại cái gì, nợ ai bao nhiêu, ai đang đòi; cái sự thật dù xấu, nhìn thẳng vào nó rồi thì nó hết là con ma trong bóng tối. Ba: sòng phẳng từng bước với chủ nợ — gặp họ, nói thật, xin khất, lập kế hoạch trả dần; giữ cái chữ tín đó. Bốn: quay lại kiếm dòng tiền ngay, dù nhỏ, dù phải dẹp sĩ diện đi làm thuê lại — có đồng tiền vào lại là có máu chảy lại, có sức trở lại. Năm: làm lại nhỏ thôi, nhưng khôn hơn lần trước nhờ cái bài học vừa trả giá.

Cuối cùng, anh để dành cho em cái nhìn của thời gian, cái nhìn mà lúc đang đứng giữa đống đổ nát em không thấy được. Cú sập này, mười năm sau nhìn lại, với rất nhiều người hóa ra là chỗ rẽ làm họ trưởng thành, khôn ra, cứng cáp ra — và làm lại vững hơn nhiều cái lần ngây thơ trước. Người chú trong xóm là bằng chứng sống: cái thằng đứng trên cầu năm xưa và người đàn ông vững vàng hôm nay là một người. Cái phân biệt giữa người gục luôn và người làm lại không phải cú sập — vì ai làm ăn cũng có thể sập. Cái phân biệt là cái xảy ra sau cú sập: có giữ được chữ tín, giữ được mình, giữ được người thân, rồi đứng dậy hay không. Sập một ván chưa phải hết cờ. Bàn cờ còn đó, quân còn đó, và quan trọng nhất — người chơi còn đó. Còn người là còn nước đi.

Một việc nhỏ để thử

Chương này có việc cho cả hai loại người.

Nếu em đang sập, đang vấp, đang ôm một cú lỗ: hôm nay em làm theo mấy bước. Cho mình buồn, nhưng đặt một cái hạn cho cái buồn đó. Rồi lấy giấy, ghi ra thật rõ thực trạng — còn lại cái gì, nợ ai bao nhiêu, ai đòi gấp — nhìn thẳng vào nó. Nếu có nợ, việc quan trọng nhất là liên hệ chủ nợ để nói thật và thương lượng, thay vì trốn — giữ lấy chữ tín bằng mọi giá. Và bắt đầu kiếm lại một dòng tiền nhỏ ngay, dẹp sĩ diện qua một bên. Nếu cái lòng em đang không trụ nổi, thì việc đầu tiên không phải tiền — là nói với một người thân, đừng ôm một mình.

Nếu em chưa sập, đang làm ăn hoặc định làm: hôm nay em soi lại cái mình đang làm bằng một câu — "mình có đang đặt cược tới mức thua là hết đường sống không?" Nếu có, thì việc của em là tách rủi ro ra: giữ lại một cái sàn an toàn (một chỗ ở, một khoản phòng thân, một cái nghề) mà em thề sẽ không bao giờ đem cược, dù canh bạc có hấp dẫn tới đâu.

Quan sát và mang theo cả đời: tách cho rõ "mình vừa mất tiền" khỏi "mình là kẻ bỏ đi" — cái trước là sự kiện, cái sau là bản án giả. Và khắc vào lòng cái thứ tự ưu tiên khi sập: giữ chữ tín, giữ sức khỏe, giữ người thân, giữ cái nghề — bốn thứ đó còn thì của mất rồi của lại tới, đường cùng rồi đường lại mở.

Một câu giữ lại

Sập một ván chưa phải hết cờ — còn người, còn nước đi.

Hết Phần Năm.

Em vừa đi qua năm chương về chuyện ra đời làm ăn. Nhìn lại, chúng nối thành một vòng đời của người kiếm sống: cân giữa làm thuê và làm chủ mà không bị cái danh đánh lừa, đi làm thuê như đi học có lương, biết lúc nào ở lúc nào đi và đứng vững cả khi bị đẩy ra, dám làm chủ mà bắt đầu nhỏ và giữ chặt dòng tiền, và quan trọng nhất — biết cách sập mà không gục, đứng dậy mà không trắng tay. Năm việc đó, gộp lại, là một việc: bước ra đời mà làm ăn bằng cả cái tỉnh táo lẫn cái gan, biết liều mà cũng biết giữ.

Tiền đã bắt đầu chảy vào — bằng đồng lương, bằng đồng lời. Nhưng kiếm được tiền là một chuyện, giữ được nó và để nó lớn lên lại là một chuyện khác hẳn, và là chỗ tuổi trẻ vỡ mặt nhiều không kém chỗ làm ăn. Đó là chuyện của Phần Sáu — cái ví.

Mở phần thực hành →

Lưu trên trình duyệt này.

Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.

Bạn đang đọc DỰNG

Phần 5/11 · Chương 27/61

Lời mở đầu
01Gặp mặt kẻ ở trong mình6 chương · Chương 1–6
02Căn nhà đầu tiên là thân thể5 chương · Chương 7–11
03Dựng cái đầu7 chương · Chương 12–18
04Chọn đường nghề4 chương · Chương 19–22
05Ra đời làm ăn5 chương · Chương 23–27
06Cái ví7 chương · Chương 28–34
07Người với người10 chương · Chương 35–44
08Những ngã rẽ lớn3 chương · Chương 45–47
09Cái màn hình và cỗ máy biết nói6 chương · Chương 48–53
10Nuôi cái hồn5 chương · Chương 54–58
11Rồi mình để lại gì3 chương · Chương 59–61
Lời kết

Giữ lại một đoạn

Đoạn đang trong vùng đọc. Bạn cũng có thể bôi chọn chữ rồi mở “Lưu đoạn”.