Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Ở lại giữa cánh đồng

Phòng Khoa là một nghĩa địa của những thứ học dở.

Có cây guitar dựng góc phòng, mua hồi hứng chí "phải biết chơi đàn", tập được ba tuần, tới khúc bấm hợp âm đau tay mà bài vẫn chưa ra bài, rồi bỏ. Có một khóa học lập trình trả tiền rồi, học tới bài thứ năm thấy bắt đầu khó, đăng nhập lần cuối đã hai tháng. Có cuốn sách tiếng Nhật, thuộc được bảng chữ cái đầu tiên, tới bảng thứ hai thì gấp lại. Có bộ màu vẽ còn nguyên seal.

Khoa không phải đứa lười. Ngược lại — nó là đứa hay bắt đầu. Cái gì mới nó cũng lao vào, hừng hực, đốt cháy giai đoạn đầu. Vấn đề là nó chỉ giỏi cái đoạn đầu. Cứ tới khúc hết mới mẻ, bắt đầu khó, bắt đầu chán, chưa thấy thành quả đâu — là nó nguội, rồi một thứ mới hấp dẫn hơn vẫy gọi, nó nhảy qua. Bạn bè khen nó "đa tài, cái gì cũng biết". Nhưng đêm về, Khoa biết sự thật: nó cái gì cũng biết một chút, mà không cái gì biết tới nơi. Nó hai mươi tuổi với một đống thứ học dở và không một thứ gì thành nghề.

Em có một nghĩa địa như vậy không — những thứ em từng hăm hở bắt đầu rồi bỏ lại ở khúc giữa, để bây giờ nhìn lại chỉ thấy một đống dang dở?

Nhìn lại mình

Anh chỉ cho em một quy luật, và nó đúng với mọi thứ đáng làm trên đời — học một kỹ năng, theo một nghề, giữ một mối quan hệ, dựng một sự nghiệp. Mọi thứ đáng làm đều có ba khúc: khúc đầu, khúc giữa, khúc cuối. Và cái quyết định em có nên người hay không, không nằm ở khúc đầu hay khúc cuối. Nó nằm trọn ở khúc giữa.

Khúc đầu thì dễ, vì nó được nuôi bằng cái mới mẻ. Em mới học đàn, mỗi ngày biết thêm một hợp âm, tiến bộ thấy rõ, hứng khởi ngập tràn — cái mới nó tự cho em năng lượng. Khúc cuối cũng có sức hút riêng, vì em đã thấy đích, đã ngửi được mùi thành quả, ráng nốt là tới. Còn khúc giữa thì khác hẳn. Khúc giữa là chỗ cái mới mẻ đã hết — em đã qua giai đoạn cái gì cũng lạ. Nhưng thành quả thì còn xa lắc — em chưa giỏi, chưa thấy mình hay, đàn đánh vẫn vấp, code viết vẫn lỗi. Khúc giữa là chỗ chỉ còn lại sự cày cuốc trần trụi: lặp đi lặp lại, khó, chậm, chán, và không ai vỗ tay. Đây chính là cánh đồng giữa — cái khoảng mênh mông sau khi gieo và trước khi gặt, khi em cúi mặt làm cỏ dưới nắng mà chưa thấy một bông lúa nào.

Và đây là sự thật cay đắng: gần như tất cả mọi người bỏ cuộc ở khúc giữa này. Không ai bỏ ở khúc đầu (vì đang hứng). Ít ai bỏ ở khúc cuối (vì sắp tới). Người ta rụng hàng loạt ở khúc giữa — đúng cái chỗ Khoa rụng, đúng cái chỗ cây guitar bị bỏ. Cho nên cái phân biệt một người thành thạo với một người mãi mãi nghiệp dư, phần lớn không phải tài năng. Là khả năng ở lại giữa cánh đồng khi cái mới đã hết mà cái mùa chưa tới. Người giỏi không phải người hứng thú hơn người khác. Là người chịu đựng được khúc chán giỏi hơn người khác.

Vì sao tuổi em đặc biệt khó ở lại? Anh nói thẳng, vì nó không hoàn toàn là lỗi của em. Em lớn lên trong một thời đại mà mọi thứ được làm ra để cho em cái mới liên tục, cái khoái tức thì. Lướt một cái là có nội dung mới. Chán cái này, vuốt một cái có cái khác hấp dẫn hơn ngay. Cái đầu em được huấn luyện từ nhỏ để nhảy hết cái mới này sang cái mới khác, không bao giờ phải ở lại với cái gì đã hết mới. Cho nên khi gặp khúc giữa — cái khúc đòi em ở lại với một thứ đã hết hấp dẫn — em thấy nó khó chịu kinh khủng, và có cả ngàn cái mới ngoài kia đang vẫy. Bỏ cái đang chán để nhảy sang cái mới hứng thú, đó là phản xạ mà thời đại đã cài vào em. Biết nó là phản xạ được cài, thì em mới cưỡng lại được.

Em còn nhớ ở chương Không biết mình muốn gì, anh nói đam mê mọc lên sau khi giỏi chứ không có trước chứ. Giờ em ráp hai chương lại: cái chỗ "giỏi" đó, nó nằm ở phía bên kia của khúc giữa. Đam mê đợi em ở cuối cánh đồng. Mà em thì cứ bỏ ngang giữa đồng. Cho nên em mãi không tìm thấy đam mê — không phải vì em không có, mà vì em chưa bao giờ ở lại đủ lâu với một thứ để băng qua khúc giữa và chạm tới chỗ mình bắt đầu giỏi, bắt đầu hay, bắt đầu mê. Người "đứng núi này trông núi nọ" thì trèo cả đời mà không lên tới đỉnh núi nào, vì đỉnh nào cũng nằm sau một sườn dốc mệt mỏi mà họ không chịu leo.

Nhưng anh phải tách rạch ròi một chuyện, kẻo em hiểu lệch thành cố chấp. Ở lại giữa cánh đồng không có nghĩa là ôm khư khư mọi thứ tới chết. Có hai kiểu "bỏ" hoàn toàn khác nhau. Một là bỏ vì chán, vì khó, vì khúc giữa nó nhàm — cái này là cái em phải cưỡng lại, phải lì, vì nó là khúc giữa bình thường của mọi việc đáng làm. Hai là bỏ vì nhận ra thứ này sai nền tảng — không hợp với con người em, đi ngược giá trị của em, hoặc thật sự không khả thi. Cái thứ hai này thì bỏ là khôn, không phải hèn. Làm sao phân biệt? Em hỏi: mình muốn bỏ vì nó khó và chán (khúc giữa), hay vì càng làm mình càng thấy nó không phải là mình (sai nền tảng)? Chán thì ở lại. Sai thì buông. Chuyện buông cái sai đúng lúc anh sẽ đào sâu ở chương riêng sau này; còn ở đây, anh chỉ cảnh báo em một điều: phần lớn cái mà người ta gọi là "nhận ra không hợp" thật ra chỉ là "tới khúc chán rồi kiếm cớ", vì cái cớ "không hợp" nghe sang hơn cái sự thật "mình không chịu nổi khúc khó".

Vậy ở lại bằng cách nào, khi mà chán là chán thật, không giả vờ hết chán được? Đây là bí quyết, và nó nhẹ hều: ngày chán thì hạ mức, đừng đứt sợi chỉ. Em không cần ngày nào cũng hừng hực. Em chỉ cần đừng để sợi chỉ đứt hẳn. Ngày khỏe, tập đàn một tiếng. Ngày chán muốn chết, không bỏ hẳn — chỉ cầm đàn lên gảy đúng năm phút rồi cất. Năm phút đó không phải để tiến bộ; nó là để giữ sợi chỉ liền mạch, để cái thói quen không chết. Vì cái chết thật của mọi việc không phải mấy ngày làm ít — mà là cái ngày em đứt hẳn, bỏ hẳn, rồi cây đàn bắt đầu phủ bụi. Sợi chỉ một khi đứt thì nối lại cực khó; còn giữ cho nó liền, dù mỏng manh, thì lúc hứng quay lại em dệt tiếp được ngay. Người ta không thua ở những ngày làm ít. Người ta thua ở cái ngày quyết định bỏ luôn.

Anh phải cho em biết một sự thật về cách con người tiến bộ, vì không biết nó thì em sẽ bỏ ngay trước lúc đáng lẽ bứt phá. Người ta tưởng học cái gì thì giỏi lên đều đặn — làm nhiều bao nhiêu thì khá thêm bấy nhiêu, như đi lên một con dốc thẳng tắp. Sai. Tiến bộ thật không đi theo đường dốc. Nó đi theo hình bậc thang. Em cày, cày, cày — mà một quãng dài không thấy mình khá lên chút nào. Đàn vẫn vấp đúng chỗ cũ, tiếng Anh vẫn nói cà lăm y như tuần trước, code vẫn lỗi y vậy. Em tưởng mình chững lại, mình hết khả năng, thứ này không hợp với mình. Cái khoảng phẳng lì đó, anh gọi là cao nguyên — cái mặt bằng dài giữa hai bậc thang.

Và đây là chỗ chí mạng: phần lớn người ta bỏ cuộc đúng ngay trên cái cao nguyên đó. Bỏ vì nản, vì tưởng mình hết tiến, vì công đổ ra mà không thấy kết quả. Họ không hề biết rằng cái công họ đổ trên cao nguyên không mất đi đâu cả — nó đang ngấm, đang tích, đang xây nền dưới mặt đất mà mắt em không thấy. Cây măng nằm dưới đất mấy năm trời không nhú, người ngoài tưởng nó chết; rồi một mùa nó vọt lên mấy mét. Em y vậy. Nếu em ở lại đủ lâu trên cao nguyên, một bữa em sẽ nhảy phắt lên một bậc mới — tự nhiên đàn đánh trôi chảy, tự nhiên bật ra được cả câu tiếng Anh mà không phải nghĩ. Cú nhảy đó gần như luôn tới sau một quãng cao nguyên dài tưởng chừng vô vọng. Nó là phần thưởng dành riêng cho người chịu ở lại qua chỗ phẳng.

Cho nên người bỏ trên cao nguyên là người bỏ đúng vào lúc cú nhảy sắp tới mà họ không nhìn thấy — họ buông tay ngay trước bậc thang, để rồi tưởng thứ đó "không hợp". Lần sau khi em thấy mình cày hoài mà không nhích, đừng vội tuyên án mình hết duyên. Rất có thể em đang đứng trên một cao nguyên, ngay sát chân một bậc thang mới — và cái duy nhất ngăn em bước lên bậc đó chính là cái quyết định bỏ cuộc ngay bây giờ. Ở lại thêm một quãng nữa. Cái mùa em chờ, nó nằm ngay sau chỗ phẳng này.

Một việc nhỏ để thử

Hôm nay em đi vào cái nghĩa địa những thứ học dở của em, và lôi ra một thứ — thứ em tiếc nhất, thứ em bỏ ở khúc giữa mà trong lòng vẫn còn muốn. Cây đàn. Khóa học. Cuốn sách. Cái gì cũng được.

Rồi em làm với nó đúng cái mức tối thiểu hôm nay — không cần nhiều, chỉ cần chạm lại vào nó để nối sợi chỉ đã gần đứt. Mở khóa học ra coi lại bài cuối cùng. Cầm đàn lên gảy mấy hợp âm cũ. Đọc lại một trang. Đừng đặt mục tiêu lớn, đừng tự hứa "lần này phải xong" — cái đó là cách Khoa đã thất bại. Chỉ cần nối lại sợi chỉ.

Và quan trọng hơn cái việc hôm nay là một lời cam kết em tự đặt ra cho chặng tới: với thứ này, từ nay, ngày chán cách mấy cũng không bỏ hẳn — chỉ hạ xuống mức tối thiểu, giữ sợi chỉ. Em cho phép mình làm ít vào ngày tệ, nhưng không cho phép mình đứt.

Quan sát cái gì? Quan sát chính cái khúc giữa — cái cảm giác chán, cái thôi thúc muốn nhảy sang thứ mới. Lần này, thay vì nghe theo nó như mọi lần, em gọi tên nó: "À, mình tới khúc giữa rồi. Đây là chỗ mọi lần mình bỏ. Đây là chỗ phải ở lại." Chỉ riêng việc nhận ra mình đang ở khúc giữa — thay vì tưởng "thứ này hết hay rồi" — đã đủ để em ở lại thêm một quãng. Và mỗi lần em băng qua được một khúc giữa, em không chỉ giỏi thêm một kỹ năng. Em rèn được cái cơ bắp quý nhất đời: cái khả năng ở lại. Cơ bắp đó, một khi có rồi, em mang nó sang được mọi việc khác — và đó mới là thứ thật sự phân biệt người làm nên chuyện với người mãi dang dở.

Một câu giữ lại

Hết ham mà còn ở — nghề mới truyền, đường mới mở, mình mới biết mình.

Mở phần thực hành →

Lưu trên trình duyệt này.

Chỗ đọc được lưu trên trình duyệt này.

Bạn đang đọc DỰNG

Phần 3/11 · Chương 15/61

Lời mở đầu
01Gặp mặt kẻ ở trong mình6 chương · Chương 1–6
02Căn nhà đầu tiên là thân thể5 chương · Chương 7–11
03Dựng cái đầu7 chương · Chương 12–18
04Chọn đường nghề4 chương · Chương 19–22
05Ra đời làm ăn5 chương · Chương 23–27
06Cái ví7 chương · Chương 28–34
07Người với người10 chương · Chương 35–44
08Những ngã rẽ lớn3 chương · Chương 45–47
09Cái màn hình và cỗ máy biết nói6 chương · Chương 48–53
10Nuôi cái hồn5 chương · Chương 54–58
11Rồi mình để lại gì3 chương · Chương 59–61
Lời kết

Giữ lại một đoạn

Đoạn đang trong vùng đọc. Bạn cũng có thể bôi chọn chữ rồi mở “Lưu đoạn”.