Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

Một lời trước khi bước tiếp.

Đây là lời tác giả ở cuối bản thảo DỰNG. Đặt nó ở đây như một lời gửi tới người vừa bước vào cuốn sách.

Em ơi, mình đi với nhau sáu mươi mốt chương, mười một phần, từ một bãi đất trống tới một căn nhà có người ở. Giờ anh phải buông tay em ra, vì từ đây là phần đời em tự xây.

Anh nhớ cái phụ đề mình đặt cho cuốn sách này: sách cho người đang đứng ở bãi đất trống của đời mình. Em mở cuốn sách này ra khi em đang đứng ở cái bãi đất trống đó — hoang, sợ, không biết bắt đầu từ đâu. Anh mong, khi em gấp nó lại, em không còn đứng ở bãi đất trống nữa. Em đang đứng trong một căn nhà — còn dang dở, còn chỗ phải sửa, mà là của em, do chính tay em dựng, và ấm.

Anh không dựng nhà giùm em. Anh không dựng được — căn nhà của một người thì chỉ người đó dựng được. Anh chỉ làm được đúng cái việc của chương sáu mươi: đi trước em một đoạn, mồi cho em một ngọn lửa, và trao vào tay em mấy cái công cụ — cái bay, cái thước, cái sổ chữ tín, cái neo, cái sàng. Cây nến anh mồi cho em, nó không làm tắt cây nến của anh; nó chỉ làm cái phòng này sáng thêm một chút. Và anh xin em một điều, điều cuối: mai mốt, khi em đã xây được một chút, đã đi qua được một cái hố nào đó — em mồi ngọn lửa đó qua một người sau em. Đó là cách cuốn sách này, và cái lửa trong nó, không chết theo trang giấy.

Bãi đất trống ngày nào giờ đã có móng. Cái còn lại, em xây tiếp. Không vội — nhà dựng cả đời. Mà cũng đừng đợi — vì buổi chợ có giờ tan. Cứ mỗi ngày, một viên gạch thật.

Đi đi, em. Anh tin em dựng được.

Bắt đầu đọc DỰNG →