
Khoa
↗Có năng lực, có mong đợi, và những lúc chưa biết dùng đời mình vào đâu.
Đọc một cảnh →
Một bãi đất trống. Một chỗ để bắt đầu.Đọc từ lời mở, hoặc chọn điều mình đang cần.
Đọc thong thả. Giữ một đoạn nếu muốn quay lại.
Thử bài thực hành. Ghi vài dòng vào sổ của mình.
Không cần biết hết đường đi. Chỉ cần nhận ra chỗ mình đang đứng.

Khi mọi thứ còn mơ hồ, kể cả điều mình muốn.

Khi cuộc đời người khác làm mình thấy nhỏ lại.

Có điều muốn làm, mà mãi chưa nhấc tay lên.

Khi cái ví mỏng đi, lòng cũng dễ chùng xuống.

Khi cần thời gian để hiểu một cú ngã trong lòng.

Để một ngày không trôi hết qua đầu ngón tay.

Ở lại, đi xa, hay thử một hướng khác?

Mọi thứ vẫn chạy, chỉ lòng mình chưa tìm được chỗ.
NHỮNG NGƯỜI BẠN TRONG SÁCH
Khoa, Vy, Tâm. Ba cuộc đời đang mở. Không ai đã có sẵn mọi câu trả lời.

Có năng lực, có mong đợi, và những lúc chưa biết dùng đời mình vào đâu.
Đọc một cảnh →
Những năm đầu đi làm, chuyện tình cảm, tiền bạc và tiếng nói trong lòng.
Đọc một cảnh →
Một lần thi không như ý. Cảm giác bị bỏ lại. Và một chỗ để bước tiếp.
Đọc một cảnh →BẢN ĐỒ CỦA DỰNG
Từ gặp lại mình đến chọn đường nghề. Từ cái ví đến người thương. Mười một phần, để em ghé vào nơi đang cần.
Mở bản đồ cuốn sách →Xem toàn bộ mục lục
ĐỌC MỘT Ý. THỬ MỘT VIỆC.
Trong chương 3, Tâm học cách tách điều mình chưa làm được khỏi lời kết tội chính mình.
Một kỹ năng chưa có.
Một việc có thể học, từng chút một.
Một lời phán về giá trị của mình.
Một điều có thể đem trả lại.
Khoảng cách có thật thì lập kế hoạch; bản án là giả thì đem trả lại.
MỘT LỜI Ở CUỐI SÁCH
“Đi đi, em.
Anh tin em dựng được.”
Cuốn sách có chỗ kết thúc.
Phần đời em đang dựng thì còn mở.