Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 58

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay là một ngày biển còn lặng — và đó chính là ngày để rèn neo. Đừng đợi bão.

Việc cụ thể: dành mười lăm phút yên tĩnh hôm nay, một mình, để bắt đầu thả cái neo của em xuống. Nếu em là người có đức tin, thì mười lăm phút đó là một lời cầu nguyện thật — không phải đọc cho xong, mà ngồi thật với Đấng em tin, để sợi dây neo đó được siết chặt thêm một chút trong ngày yên. Nếu em không theo đạo nào, thì lấy giấy ra, viết xuống hai ba điều em coi là thiêng nhất, mấy cái cọc em thề sẽ không bao giờ phản bội dù bão lớn cỡ nào — đó là cái neo của em, và viết nó ra giấy là đóng nó xuống sâu thêm một tấc.

Và làm thêm một việc, vì biết mặt kẻ địch là nửa phần thắng: gọi tên cái neo giả của em — cái thứ mà tay em hay quờ tìm mỗi khi có chuyện. Cái điện thoại? Canh bạc? Ly rượu? Viết nó ra, và viết kế bên: "đây là neo giả, nó làm tê chứ không giữ." Để lần bão tới, em nhận ra nó kịp.

Rồi quan sát: lần tới có một cơn sóng nhỏ — một ngày xấu, một tin buồn, một cú thất vọng — để ý coi tay em quờ về phía cái neo giả hay em bám được vào cái neo thật. Mỗi lần em chọn được cái neo thật thay vì cái neo giả, dù chỉ một lần, là một lần sợi dây neo của em ăn sâu thêm vào đáy. Và tới cơn bão lớn của đời — nó sẽ tới — em sẽ là chiếc thuyền lắc dữ mà không trôi, thay vì chiếc ghe bị sóng đầu tiên cuốn mất.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.