PHẦN 09 · CHƯƠNG 48–53
Cái màn hình và cỗ máy biết nói
Tám phần trước, anh dạy em dựng cái nhà và sống cho ra người trong cái nhà đó. Phần này anh phải nói về một thứ đã lẻn vào trong nhà em, nằm trong túi em, sáng đèn lúc em ngủ, là thứ đầu tiên em chạm tay buổi sáng và thứ cuối cùng em buông buổi tối. Cái màn hình. Anh không phải ông già ghét đồ mới, bắt em quăng điện thoại đi sống như thời xưa — cái đó vừa ngu vừa không làm được. Cái màn hình là một công cụ vĩ đại, nó cho em cả thế giới trong lòng bàn tay. Nhưng em phải hiểu một sự thật mà người ta giấu kỹ: cái màn hình của em không phải là một công cụ trung tính nằm im chờ em xài. Bên kia nó là những công ty lớn nhất, giàu nhất, thông minh nhất hành tinh, thuê những bộ óc giỏi nhất, với một mục tiêu duy nhất — giữ mắt em dán vào màn hình càng lâu càng tốt. Em một mình, với cái ý chí của một đứa hai mươi tuổi, đang đối đầu với cả một đạo quân kỹ sư được trả lương để thắng em. Đây là cuộc chiến không cân sức nhất đời em, mà phần đông tụi nhỏ còn không biết là mình đang đánh nhau. Sáu chương này, anh không dạy em ghét cái màn hình. Anh dạy em thấy cho rõ nó là gì, nó làm gì với em, để em cầm được cái dao chứ không để cái dao cầm em.
