Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →
← Bản đồ cuốn sách

PHẦN 11 · CHƯƠNG 59–61

Rồi mình để lại gì

Mười phần qua, anh với em đã dựng xong một căn nhà. Có móng — cái thân chịu ngủ, chịu đổ mồ hôi. Có khung — cái đầu biết nghĩ, gã khách trọ trong đầu đã bớt to mồm, cuốn sổ chữ tín với chính mình đã có vài dòng tử tế. Có cái nghề để đứng, cái ví để vững. Có người ở chung cho khỏi lạnh. Có cái neo để qua mấy ngã rẽ không nút làm lại. Và có cái hồn được nuôi cho căn nhà thôi lạnh như một cái kho.

Tưởng vậy là hết. Nhưng còn một câu hỏi cuối, câu lớn nhất — cái câu mà trả lời được thì cả căn nhà mới có nghĩa tới tận cùng, và không trả lời thì cả căn nhà dù đẹp cỡ nào cũng chỉ là một chỗ trú tạm. Câu đó là: rồi em để lại gì?

Một căn nhà rồi sẽ sống lâu hơn người dựng ra nó. Em dựng nó, em ở trong nó, rồi một ngày em đi. Cái câu hỏi đó nghe buồn, mà anh nói trước cho em: trả lời nó cho đàng hoàng là cách duy nhất để sống cho ra sống ngay từ hôm nay. Ba chương cuối này anh nói ba điều, và ba điều đó móc vào nhau thành một cái vòng: nhớ rằng mình sẽ chết — để biết quý cái thời giờ mình đang có; truyền lại cái mình có — để mình còn sống tiếp trong người khác sau khi mình đi; và hiểu rằng căn nhà này không bao giờ xây xong — để em thôi đợi một cái ngày hoàn hảo mới chịu sống, mà sống ngay trong căn nhà còn dang dở của mình.

Đây là phần khép lại. Mình đi tới cùng với nhau.

Cảnh minh họa mở phần Rồi mình để lại gì