Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 61

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Cuốn sách này sắp hết, mà việc của em thì mới bắt đầu — nên việc hôm nay là việc đầu tiên của phần đời em tự xây một mình.

Việc cụ thể, làm hôm nay: đặt một viên gạch thật. Một thôi. Đừng nhìn cả cái căn nhà còn ngổn ngang mà nản — cái đó là cái bẫy làm người ta đứng yên. Nhìn đúng một viên gạch em đặt được hôm nay. Một việc nhỏ, chắc thắng, thuộc về cái căn nhà em muốn dựng: một trang sách đọc, một cuốc đất gieo cho cái nghĩa em đang trồng (em nhớ chương lẽ sống không), một dòng tử tế viết vào sổ chữ tín, một câu thương nói ra cho người em hay để dành, một ngọn lửa mồi cho ai đó. Em tự chọn viên gạch. Rồi đặt nó. Hôm nay. Không đợi "khi nào xong cái kia".

Và một việc làm một lần để mang theo cả đời: đổi cái câu hỏi em hay tra tấn mình mỗi tối. Đừng hỏi "chừng nào đời mình mới xong, mới ổn?" — câu đó là câu của người đợi về đích, và nó sẽ làm em khổ cả đời vì đích không có thật. Hỏi câu này: "Hôm nay mình có đặt được một viên gạch thật không?" Câu sau là câu của người đang xây. Tối nào trả lời được "có" — dù chỉ một viên gạch nhỏ xíu — thì tối đó em đã sống. Không cần xong. Chỉ cần hôm nay có xây.

Quan sát một điều, vì đây là chỗ em đo được mình đã thật sự hiểu cái chương này chưa: lần tới khi cái câu "chừng nào mới xong" trồi lên làm em nản, em thử thay nó bằng câu "hôm nay mình xây được gì", rồi để ý trong người có nhẹ ra không. Cái nản tới từ chỗ nhìn cái đích xa lắc chưa với tới. Cái nhẹ tới từ chỗ nhìn viên gạch ngay trong tay mình. Khi em thấy được cái khác đó bằng chính người mình, là em đã cầm được cái chìa khóa cuối cùng của cả cuốn sách: thôi sống cho cái ngày xây xong, bắt đầu sống cho cái việc xây hôm nay.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.