Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 59

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Tối nay, em làm một việc mà anh dặn trước: làm trong tỉnh táo, không phải để sợ, mà để thấy cho rõ.

Ngồi yên mười phút, một mình, không điện thoại. Rồi tưởng tượng một cách bình thản — không bi lụy gì hết — rằng đời em chỉ còn đúng một năm. Em vẫn khỏe trong cái năm đó, vẫn sống bình thường, chỉ là em biết nó là năm cuối. Rồi tự hỏi hai câu, và viết câu trả lời ra giấy. Câu thứ nhất: cái gì em sẽ thôi làm ngay lập tức — mấy cái lo, cái giận, cái hơn-thua, cái phí phạm nào sẽ rớt khỏi sàng. Câu thứ hai: cái gì em sẽ bắt đầu làm ngay — người nào em sẽ gọi, lời nào em sẽ nói, việc nào em sẽ làm cho tới, cái gì em sẽ thôi để dành. Viết cho cụ thể, tên người, tên việc — đừng chung chung.

Rồi đây là chỗ quan trọng nhất, chỗ biến cái bài tập thành cái sống thật: lấy một thứ trong cái cột "bắt đầu" đó, một thứ nhỏ nhất, dễ nhất — và làm nó ngay hôm nay hoặc sáng mai, không để qua tuần. Gọi cho người em hay nói "bữa nào gọi". Nhắn cái câu em hay để dành. Buông một cái giận em đang ôm. Làm một việc nhỏ em hay hẹn "lát nữa". Vì cái bẫy lớn nhất của chương này là em gật gù thấy hay rồi xếp nó vào cái ngăn "để bữa nào sống cho đáng" — mà "bữa nào" chính là con quỷ mà cả chương này đi giết. Giết nó bằng một việc thật, hôm nay.

Quan sát một điều, vì cái học nằm ở chỗ quan sát: để ý mấy cái em tưởng to lớn quan trọng — cái sĩ diện, cái lo người ta nghĩ gì, cái hơn-thua — nó co lại cỡ nào khi em đặt nó cạnh cái sự thật "mình có một buổi chợ có đáy". Cái cảm giác đó — thấy rác teo lại, thấy vàng hiện ra — ghi nhớ nó cho kỹ. Tới mỗi lần em thấy mình lại đang rề rà phí buổi chợ, gọi cái cảm giác đó về làm cái sàng.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.