THỰC HÀNH · CHƯƠNG 57
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Thôi tìm. Bắt đầu trồng.
Tuần này, em làm một việc có ích cho một người ngoài em, mà không có lợi lộc gì cho em hết. Một việc nhỏ thôi. Phụ một tay cho người hàng xóm đang khiêng đồ. Dạy lại cho đứa em, đứa cháu một thứ em biết mà nó chưa biết. Làm cái việc thường ngày của em — đi học, đi làm, bán hàng — nhưng làm như thể nó thật sự có ích cho cái người nó phục vụ, làm cho tới nơi tới chốn. Một việc. Hướng ra ngoài. Không tính công.
Rồi quan sát kỹ một điều, vì đây là chỗ cái hạt cho em thấy nó đang nảy mầm: cái ngày em làm được một việc có ích cho ai đó, để ý coi cái câu hỏi "sống để làm gì" trong đầu em có nhỏ tiếng đi không. Nó sẽ nhỏ tiếng đi — không phải vì em đã nghĩ ra câu trả lời trong đầu, mà vì em đã lớn vượt qua nó bằng đôi tay. Cái câu hỏi đó là câu hỏi của một cái đầu rảnh rỗi xoáy vào chính nó; em bận sống có ích thì nó hết chỗ mà xoáy.
Và đổi luôn cái câu em hỏi mình mỗi ngày. Đừng hỏi "đời có nghĩa gì với tôi" — câu đó bị động, nằm chờ. Hỏi: "Hôm nay tôi sống có ích cho ai?" Câu sau là câu của người cầm cuốc ra đồng. Hỏi câu đó mỗi tối, và sống để mỗi tối có cái mà trả lời — thì cứ thế, từng ngày một, cái bãi đất trống của đời em sẽ phủ xanh lúc nào không hay, và một ngày em ngoảnh lại, thấy nó đầy nghĩa, mà em chưa từng phải đi tìm cái nghĩa đó ở đâu.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.