Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 56

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Tối nay, trước khi ngủ, em mở cuốn sổ biết ơn — một trang giấy, hay ghi chú trong máy cũng được — và viết ra ba thứ cụ thể em đang có.

Anh nhấn chữ cụ thể, vì con mắt chỉ học được từ cái cụ thể. Đừng viết chung chung "sức khỏe", "gia đình" — viết vậy con mắt nó trượt qua, không ngấm. Viết cho cụ thể: "đôi chân nay chở mình đi làm cả ngày không đau", "tô cơm trưa nóng có người nấu", "má còn gọi điện cằn nhằn tối nay", "cái giường này êm, tối ngủ ấm". Càng cụ thể, con mắt càng được tập đúng chỗ.

Làm vầy mỗi tối, một tuần. Đừng bữa làm bữa nghỉ — cơ bắp tập kiểu đó không lên.

Rồi cuối tuần, quan sát một điều, vì đây là chỗ đo cái cơ đã mọc chưa: trong tuần, có lúc nào em đang đi giữa ngày thường mà tự nhiên con mắt em tự bắt được một cái phước nho nhỏ — không cần em ngồi viết — không? Một buổi sáng nắng đẹp tự nhiên thấy lòng nhẹ, một bữa ăn ngon tự nhiên thấy biết ơn người nấu? Nếu có, dù chỉ một hai lần — đó là dấu con mắt đếm cái thiếu của em đang được tập lại thành con mắt biết nhìn cái có. Và cái ngày con mắt đó nhìn quen rồi, em sẽ thấy mình giàu lên mà không kiếm thêm một đồng nào — chỉ vì em bắt đầu sống trong cái mình có, thay vì sống trong cái mình thiếu.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.