Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 53

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm một việc để tập cầm cái cán dao. Mỗi lần em định mở một cái app hay cầm điện thoại lên, em tập một thói quen nhỏ: dừng một giây, hỏi trong đầu "mình mở cái này để làm gì?" Nếu có câu trả lời rõ — "tìm cái này", "nhắn người kia", "học cái nọ" — thì mở, làm đúng việc đó, xong thì tắt. Nếu không có câu trả lời, chỉ là cái tay ngứa cái lòng trống — thì đặt điện thoại xuống, để cái ngứa đó qua đi. Và nếu em đang nuôi ý làm nội dung, thì hôm nay em viết ra một dòng: "Cái mình có thể cho người khác là gì?" — một cái em biết, em giỏi, em sống thật, đáng để trao đi. Bắt đầu từ cái cho, không phải từ cái xin.

Rồi quan sát hai điều. Thứ nhất, để ý mỗi lần em hỏi "mình mở cái này để làm gì" — em sẽ giật mình thấy bao nhiêu lần em cầm điện thoại lên mà không có lý do gì hết, chỉ là phản xạ của cái tay quen bị dao cầm. Đếm thử trong một ngày bao nhiêu lần như vậy, con số đó cho em thấy mình đang bị cầm tới mức nào. Thứ hai, nếu em viết được cái dòng "mình có thể cho người khác cái gì", để ý cái cảm giác lúc viết nó — nó khác hẳn cái cảm giác lúc nghĩ "làm sao cho mình được chú ý". Một bên làm em thấy mình có gì đó để góp, thấy mình lớn lên; một bên làm em thấy mình thiếu, mình đói, mình phải đi xin. Cái khác đó chính là khác giữa người cầm dao và người bị dao cầm. Nhận ra nó, là em đã nắm được cái cán.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.