Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 51

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm một việc nhỏ về phía con người thật, vì cái máy thì lúc nào cũng ở đó, còn con người thì phải chủ động tìm. Em nhắn tin cho một người bạn thật — người mà lâu rồi em chưa gặp vì "ngại", vì "lười ra ngoài" — rủ một cái gì đó cụ thể: cà phê, đi bộ, ăn cơm, cuối tuần này. Không nhắn chung chung "khi nào rảnh đi cà phê" — cái đó không bao giờ thành. Hẹn ngày, hẹn giờ, hẹn chỗ. Và nếu dạo này em hay tâm sự chuyện buồn vui với cái máy, thì lần tới khi có chuyện muốn kể, em ráng kể cho một người thật trước — dù nó khó hơn, lâu hơn, không "hiểu liền" như cái máy.

Rồi quan sát hai điều. Thứ nhất, để ý cái ngại trong người lúc em định nhắn rủ người thật — cái ngại đòi ra ngoài, đòi gắng chuyện trò. Nhìn cho rõ nó, vì chính cái ngại đó là dấu hiệu cái cơ "sống với người" của em đang yếu, cần tập lại. Thứ hai, sau khi gặp người thật về, so cái cảm giác đó với cảm giác sau một buổi tối nhắn với cái máy. Buổi gặp người thật có thể mệt hơn, có mấy khúc ngượng, mấy chỗ va — nhưng để ý coi nó có để lại trong em một cái ấm thật, một cái no, khác hẳn cái ngọt rồi trống của buổi nhắn với máy không. Cái khác đó chính là khác giữa cơm và kẹo. Nếm được cái khác đó rồi, em sẽ tự biết cái nào nuôi mình.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.