Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 48

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm một việc nhỏ mà cụ thể, đừng làm cái lớn quá rồi bỏ. Em vô phần cài đặt điện thoại, mở cái mục đo thời gian dùng màn hình — máy nào giờ cũng có. Em coi con số: hôm qua em dùng mấy tiếng, riêng mấy cái app lướt vô tận là mấy tiếng. Chỉ coi thôi, đừng vội làm gì. Rồi em làm đúng một hành động: gỡ cái app làm em mất giờ nhất ra khỏi màn hình chính, đẩy nó vào một thư mục ở trang trong cùng, để mỗi lần muốn mở phải bấm vài lần — bỏ cái phản xạ quơ tay mở liền. Và tối nay, em để cái điện thoại sạc ở ngoài phòng ngủ, không đem lên giường. Mua một cái đồng hồ báo thức rẻ tiền thay cho cái chức năng báo thức của điện thoại, để khỏi viện cớ.

Rồi quan sát hai điều. Thứ nhất, con số thời gian em coi được — để ý cái cảm giác trong người lúc thấy nó. Phần lớn người ta giật mình, vì nó lớn hơn mình tưởng nhiều; cái giật mình đó là cái đèn vừa bật, giữ lấy nó. Thứ hai, tối nay không có điện thoại trên giường, để ý coi cái tay em có quơ tìm theo phản xạ không, cái lòng em có thấy bứt rứt trống trải không. Cái bứt rứt đó chính là cái nghiện đang lên tiếng, y như người ghiền thuốc thiếu điếu thuốc. Em nhìn cho rõ cái bứt rứt đó — không phải để sợ, mà để biết: à, hóa ra mình lệ thuộc nó tới mức này. Thấy được cái mức lệ thuộc thật của mình, là em đã bắt đầu cầm lại được cái dao.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.