Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 47

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em lấy ra một thứ em đang lấn cấn — một cái nghề, một ngành học, một mối quan hệ, một việc làm, một dự án — cái mà trong lòng em đã lờ mờ thấy "hình như không ổn" mà em chưa dám gọi tên. Em làm phép thử bắt đầu lại, viết ra giấy.

Viết câu này lên đầu: "Nếu hôm nay mình mới ở vạch xuất phát, biết hết những gì mình biết bây giờ, mình có chọn lại cái này không?" Rồi trả lời thật, một chữ: có, hoặc không.

Nếu "có" — thì em viết tiếp: "Vậy cái khổ mình đang chịu là cái trũng dọc đường. Bước nhỏ tiếp theo để qua cái trũng này là gì?" Viết ra một bước nhỏ, làm được tuần này.

Nếu "không" — thì em viết tiếp: "Vậy đây là cái sai nền tảng, và cái đã bỏ ra là đã mất rồi, giữ thêm chỉ mất thêm. Bước nhỏ đầu tiên để buông, một bước thôi, là gì?" Có thể là một câu hỏi thăm dò, một cuộc nói chuyện, một lá đơn tìm hiểu. Nhỏ thôi, nhưng là bước về đúng hướng.

Quan sát hai điều. Thứ nhất, để ý cái cảm giác trong người ngay lúc em trả lời "có" hay "không" cho phép thử — thường cái ruột em biết câu trả lời trước cả cái đầu, em sẽ thấy một cái nhẹ nhõm hay một cái chùng xuống, và cái phản ứng đầu tiên đó thành thật hơn mọi lý lẽ em nghĩ ra sau. Thứ hai, để ý gã khách trọ: lúc em nghiêng về buông cái sai, nghe coi nó có gào lên "người ta cười cho", "thằng bỏ cuộc" không. Nghe cho rõ giọng nó, gọi đúng tên nó là cái sợ thể diện — chứ không phải là lý trí. Khi em tách được giọng nó ra khỏi giọng cái lý, em sẽ thấy nhiều cái em tưởng "phải ráng" thật ra chỉ là "sợ bị chê". Thấy được vậy, là em đã cầm lại được cái quyền lái đời mình.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.