THỰC HÀNH · CHƯƠNG 43
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Hôm nay, trong một cuộc nói chuyện bất kỳ — nhất là một cuộc có bất đồng — em tập đúng một việc: nghe cho hết trước khi đáp. Khi người kia đang nói, đừng soạn câu trả lời trong đầu. Cứ nghe, nghe tới hết câu, nghe luôn cái ý nằm dưới câu chữ. Đợi người ta nói xong hẳn, em đếm thầm ba nhịp, rồi mới đáp. Cái khoảng ba nhịp đó là cái uốn lưỡi của em.
Và việc thứ hai, khó hơn: khi em cảm thấy cái câu hơn thua đang chực bật ra — cái câu mà nói ra em sẽ thắng — em nhận diện nó, gọi tên nó trong đầu ("à, cái đói trong mình đang đòi nói"), rồi để dành nó lại. Đừng bắn. Coi thử không bắn câu đó thì chuyện đi về đâu.
Quan sát hai điều. Thứ nhất, mấy lần em để dành lại được câu hơn thua đó, để ý cuộc nói chuyện kết thúc khác đi ra sao — thường là êm hơn, và cái mối quan hệ không bị một lỗ tên nào. Thứ hai, để ý trong chính em: cái cảm giác sau khi em ghìm được một câu nên ghìm, so với cái cảm giác sau khi em bắn ra một câu rồi tiếc. Một cái là sự bình của người làm chủ được cái miệng mình. Một cái là cái cặn đắng của người bị cái miệng kéo đi, như Khoa ngồi tiếc giữa đêm. Khi em cảm rõ cái khác nhau đó, em sẽ tự muốn làm người làm chủ.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.