Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 42

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay, chọn một người em thương nhưng lâu nay chỉ thương trong bụng — cha, mẹ, người yêu, một đứa bạn thân. Và làm một việc thương cụ thể, lọt ra ngoài, tới tay được người ta. Anh nói rõ: một việc, không phải một cảm giác. Có thể là một việc tay chân: nấu cho mẹ một bữa, sửa giùm cha cái gì đó, mua đúng món người yêu thích mà không đợi dịp. Có thể là một câu nói thật mà em vẫn ngại: gọi cho ba má nói một câu thương mà cả đời chưa nói. Có thể là sự có mặt: tới ngồi với một người đang buồn, không cần nói gì, chỉ có mặt. Đừng làm cái gì to tát phải đợi. Làm cái nhỏ, làm được ngay.

Rồi quan trọng hơn cái làm một lần: chọn một việc thương nhỏ và biến nó thành khí hậu — làm đều. Mỗi tối một câu hỏi thật với người trong nhà. Mỗi tuần một cuộc gọi về. Mỗi ngày một việc nhỏ cho người mình thương. Nhỏ mà đều, đó mới là khí hậu, đó mới nuôi được tình.

Quan sát kỹ điều này, vì nó sẽ sửa lại cả cách em hiểu về tình thương: để ý phản ứng của người nhận khi em làm cái việc thương cụ thể đó — nhất là nếu lâu nay em chỉ thương trong bụng. Em sẽ thường thấy người ta bất ngờ, có khi rưng rưng, vì hóa ra bấy lâu họ không biết em thương họ tới vậy — cái thương của em nằm trong bụng em nên họ đâu có nhận được. Cái khoảnh khắc đó dạy em một điều thấm thía: tình thương em giấu trong lòng, với người được thương, gần như không tồn tại; nó chỉ bắt đầu có thật vào đúng cái giây nó lọt ra ngoài.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.