Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 41

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Lần tới — có thể ngay hôm nay — cha mẹ nói một câu làm em ngứa, làm em chực cãi: em thử làm một việc khó mà rẻ. Nuốt cái câu cãi đang chực bật ra. Rồi thay vì bắn lại một câu để thắng, em hỏi một câu để hiểu. "Sao má lo chuyện đó dữ vậy má?" "Hồi đó ba gặp chuyện gì mà ba sợ con đi đường này?" Hỏi thật, rồi ngồi nghe. Em sẽ thường nghe ra, đằng sau câu càm ràm, là một nỗi sợ hoặc một câu chuyện cũ mà em chưa từng biết. Hiểu được cái đó, cơn ngứa muốn cãi tự tan.

Và làm thêm cái này, nếu em đang ở xa: tuần này gọi về cho cha mẹ một cuộc không-vì-việc-gì. Đừng gọi kiểu báo cáo — ăn chưa, khỏe không, tiền đủ không, rồi cúp. Mở đầu bằng một chuyện của chính em, kể cả chuyện em đang vụng, đang lo — vì cha mẹ thèm được em kể, được em cần, hơn là được em báo cáo. Hoặc xin cha mẹ kể một chuyện hồi xưa em chưa từng nghe. Mỗi câu chuyện của người già không hỏi kịp là một cuốn sách cháy mất, không in lại được.

Quan sát hai điều. Lúc em nuốt câu cãi và hỏi một câu để hiểu, để ý nét mặt cha mẹ đổi ra sao — thường là cái căng trên mặt họ dịu xuống, vì họ thấy mình được nghe chứ không bị chống. Và để ý trong chính em: sau khi nhịn để hiểu, em thấy nhẹ hay nặng hơn so với mấy lần em cãi cho thắng rồi về phòng đóng cửa như Tâm. Em sẽ thấy cái nhẹ của nhịn-để-hiểu ở lại lâu, còn cái hả của cãi-để-thắng tan trong vài phút rồi để lại cặn đắng.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.