THỰC HÀNH · CHƯƠNG 37
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Việc thứ nhất, và là việc khó nhất, làm ngay hôm nay: cắt nguồn thuốc. Ba mươi ngày không vô coi trang người cũ, không nhắn, không hỏi thăm qua bạn chung, không "vô tình" đi ngang chỗ hay gặp. Nếu cần thì chặn, ẩn, gỡ — không phải vì thù ghét, mà vì người đang cai thì phải dẹp thuốc khỏi tầm tay, không có cách nào khác. Mỗi lần em vô coi là em kéo dài cơn cai thêm một tuần. Ba mươi ngày sạch, em sẽ thấy cơn vật dịu đi rõ rệt — không phải phép màu, là sinh học.
Việc thứ hai, làm mỗi ngày trong ba mươi ngày đó: mỗi ngày làm đúng một việc xây lại đời em. Một buổi tập. Một bữa cơm tử tế nấu cho mình. Một cuộc gặp một đứa bạn thật. Một tiếng học lại cái nghề. Nhỏ thôi, một việc một ngày. Em không cần thấy vui khi làm — người đang cai thì làm gì cũng nhạt, đó là bình thường — em chỉ cần làm, như uống thuốc không cần thấy ngon. Mỗi việc nhỏ đó là một viên gạch em đặt lại cái nền của riêng em.
Quan sát cái này, nó sẽ tới và nó sẽ làm em mừng: khoảng tuần thứ hai, thứ ba, sẽ có một buổi sáng em thức dậy và nhận ra mình vừa ngủ một giấc không nghĩ tới người đó, hoặc một buổi chiều em cười một cái thật vì một chuyện khác. Cái khoảnh khắc đó nhỏ xíu, dễ bỏ qua, nhưng nó là bằng chứng cơn cai đang tan. Em ghi nó lại. Nó nói với em một điều mà lúc đang gục em không tin nổi: mình sống được, và sống được là mình.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.