THỰC HÀNH · CHƯƠNG 29
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Hôm nay, việc đầu tiên là việc trong đầu: em soi xem mình có đang ôm một cái câu "đằng nào cũng..." nào không. "Đằng nào cũng không giàu nổi", "đằng nào cũng không mua nổi nhà", "đằng nào cũng vậy". Bắt nó ra ánh sáng, rồi nhận diện nó đúng bản chất: nó không phải sự tỉnh táo, nó là một lời tự nguyền rủa đang âm thầm nặn ra cái đời nó tiên đoán.
Rồi em đổi cái đích. Thôi nhắm cái đích "giàu" xa lắc làm em nản. Nhắm cái đích vừa tầm và chắc thắng: "tháng này mình tự chủ hơn tháng trước một chút." Đích nhỏ đó nằm trong tay em.
Việc cụ thể: tuần này để dành một khoản, dù nhỏ xíu, nhỏ tới mức không đau — cái cốt không phải số tiền, mà là phá vỡ cái niềm tin "mình không thể dành được", chứng minh cho chính mình điều ngược lại (đây cũng là gửi một đồng vào sổ chữ tín). Và nếu em đang có nợ thẻ tín dụng, dừng quẹt thêm ngay hôm nay, rồi lên một kế hoạch trả phần nợ lãi cao nhất trước — cắt cái máy lãi kép đang quay ngược lại đánh em.
Quan sát một điều thật cho mình: lần tới khi em "đốt cho sướng" một khoản, để ý cái sướng đó kéo dài bao lâu, và nó để lại gì sau đó. Phần lớn em sẽ thấy: cái sướng tắt rất nhanh, còn cái trống rỗng và cái lo về khoản nợ thì ở lại lâu hơn nhiều. Cái "sướng" của tiêu hoang là một lời hứa dối — y như đường, nó cho em một cú phê ngắn rồi để em hụt hơn lúc đầu.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.