Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 18

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm hai việc, một việc để thấy, một việc để sửa.

Việc để thấy: trong một ngày, em ghi lại thật thà mình tiêu thời gian vào đâu — nhất là thời gian màn hình. Cái điện thoại của em có sẵn chỗ đếm em đã dùng nó bao nhiêu tiếng mỗi ngày; em vào coi con số đó. Đừng né, đừng tự bào chữa. Cứ nhìn thẳng con số. Phần lớn em sẽ giật mình như Vy — sẽ thấy cái lỗ rò của mình to hơn mình tưởng nhiều. Mà thấy được cái lỗ là bước đầu tiên để bịt nó; cái lỗ nguy hiểm nhất là cái lỗ mình không biết là mình có.

Việc để sửa: ngay tối nay, em chặn lấy một "giờ vàng" cho ngày mai. Chọn một giờ cụ thể, ghi nó ra, coi nó như một cuộc hẹn quan trọng không được hủy. Trong giờ đó, em làm đúng một việc dựng mình — cái việc quan trọng nhất mà bấy lâu em nói "không có thời gian". Và để điện thoại ở phòng khác suốt giờ đó. Một giờ thôi. Bỏ hòn đá to vào trước.

Quan sát cái gì? Quan sát hai điều. Thứ nhất, trong giờ vàng: một giờ tập trung thật, không bị cái màn hình cắt vụn, em làm được nhiều tới mức nào — nhiều hơn hẳn cái em vẫn làm trong mấy giờ "bận" mà vừa làm vừa lướt. Thứ hai, cuối ngày: cái cảm giác khác hẳn của một ngày mà em đã bỏ được hòn đá to vào trước. Một ngày mà em đã làm được cái quan trọng, dù mọi thứ khác vẫn y nguyên, là một ngày em đi ngủ với cái lòng nhẹ và thẳng — cái cảm giác "hôm nay mình không trôi, hôm nay mình có lái". Gom đủ nhiều cái ngày như vậy, em sẽ thôi là người than không có thời gian, và thành người mà ai cũng thắc mắc sao làm được nhiều thứ vậy — dù em với họ, mỗi ngày vẫn chỉ có đúng hai mươi bốn giờ như nhau.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.