Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 14

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm một việc, và nó phải nhỏ. Anh nhấn mạnh: nhỏ tới mức em thấy hơi buồn cười, hơi "có vậy thôi hả". Đó mới đúng.

Em chọn một lời hứa với mình, nhỏ xíu, chắc chắn giữ được dù hôm nay có mệt cỡ nào, bận cỡ nào. Ví dụ: "Tối nay đọc đúng một trang sách." Hoặc "Sáng mai uống một ly nước trước khi rờ điện thoại." Hoặc "Hôm nay dọn đúng cái bàn làm việc." Nhỏ thôi. Rồi em giữ nó cho bằng được. Coi nó như một lời hứa thiêng liêng, dù nó nhỏ — vì cái em đang giữ không phải cái việc, mà là chữ tín với chính mình.

Rồi mai, em giữ tiếp. Mốt, giữ tiếp. Đừng vội thêm. Cứ một lời hứa nhỏ đó, giữ cho được nhiều ngày liền, cho cái số dư nó nhúc nhích lên khỏi số âm đã.

Quan sát cái gì? Quan sát cái cảm giác trong lòng vào cuối ngày, sau khi em đã giữ được lời hứa nhỏ đó. Một cảm giác rất khẽ, mà thật: "Mình nói được, mình làm được." Nó không ồn ào như niềm vui được khen. Nó âm thầm hơn, mà chắc hơn, và nó nằm lại. Đó chính là tiếng leng keng của một đồng vừa rơi vào sổ. Gom đủ nhiều tiếng leng keng đó, một ngày em sẽ nhận ra mình đã thôi là cái đứa năm nào cũng hứa rồi bỏ — và cái lòng tự tin em đi tìm bấy lâu, hóa ra nó không nằm ở mấy câu khẩu hiệu, nó nằm trong cái sổ em vừa bắt đầu gửi vào.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.