THỰC HÀNH · CHƯƠNG 10
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Anh không bảo em "bỏ ngay từ hôm nay", vì hứa to như vậy là cách chắc chắn nhất để thua rồi nản. Mình làm khác, nhỏ hơn, mà trúng gốc hơn.
Việc thứ nhất: trong vài ngày tới, mỗi lần em thấy cơn thèm nổi lên, trước khi làm gì, em dừng đúng một nhịp và hỏi: "Ngay lúc này, mình đang thật sự ham muốn, hay mình đang buồn, đang chán, đang cô đơn, đang trốn một cái gì?" Chỉ hỏi thôi, chưa cần làm gì khác. Em sẽ giật mình thấy phần lớn các lần, đáp án là cái vế sau. Em đang trốn một nỗi buồn. Gọi được đúng tên nó — "à, mình đang cô đơn", "à, mình đang chán" — thì tự nó đã rút bớt một nửa sức mạnh của cơn thèm, vì em không còn bị nó lừa nữa.
Việc thứ hai: đặt một rào cản nhỏ giữa em và cái bẫy. Cơn thèm thường là một con sóng — dâng lên dữ dội rồi rút đi trong mấy phút, nếu em không cho nó cái nó đòi ngay. Vậy em làm cho cái khoảng cách giữa "thèm" và "có" dài ra: để điện thoại ở phòng khác lúc đêm (em thấy chưa, lại là cái việc của chương giấc ngủ — mấy thứ này nối nhau), cài cái chặn nội dung đó trên máy, hoặc đơn giản là khi sóng dâng thì đứng dậy ra khỏi phòng, làm một việc gì khác trong năm phút. Năm phút đủ để con sóng rút. Em không cần thắng cả cuộc chiến; em chỉ cần qua được năm phút của một con sóng.
Việc thứ ba, cái này là hướng đi dài: ngọn lửa đó là năng lượng, mà năng lượng thì không mất đi, chỉ chuyển chỗ. Thay vì để nó đốt vào màn hình, em chuyển nó qua chỗ khác — cái thân (vận động, ra mồ hôi, đúng cái chương trước), cái việc (lao vào một thứ mình đang dựng), con người (gặp bạn thật, nói chuyện thật). Người ta thoát mấy cơn nghiện không phải bằng cách ngồi nhịn suông, mà bằng cách lấp đầy đời mình bằng những thứ thật tới mức cái giả hết chỗ chen vào.
Và nếu em đã thử, đã cố, mà vẫn thấy mình không gỡ ra nổi, cái sợi dây vẫn giật em đi — thì nghe anh: đó không phải vì em yếu hèn. Một cơn nghiện được thiết kế bởi cả một ngành công nghiệp thì nó mạnh thật, và tìm người giúp không phải là nhục. Nói với một người lớn em tin, một người bạn đứng đắn, hay tìm tới người có chuyên môn — đó là việc của người mạnh, không phải người yếu. Gãy chân thì đi bác sĩ; cái này cũng vậy.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.