Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 9

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay, em đứng dậy và ra khỏi nhà đi bộ một quãng ngắn. Mười lăm phút thôi, không cần hơn. Không cần quần áo thể thao, không cần giày xịn, không cần ai đi cùng. Chỉ cần mở cửa, bước ra, và đi.

Nếu em đang trong cái vũng như Tâm — nằm lì, thấy không có lý do gì để dậy — thì anh nói riêng với em câu này: đừng chờ tới khi thấy muốn mới đi. Em sẽ không bao giờ thấy muốn, vì cái vũng đó nó được xây bằng sự không-muốn. Em đi trước, rồi cái muốn tới sau. Cứ đứng dậy như một cái máy, không cần cảm hứng, không cần lý do hay ho. Bước ra cửa. Đi.

Quan sát cái gì? Quan sát cái đầu em trước và sau khi đi. Trước khi đi: nặng, xám, ì. Sau mười lăm phút đi bộ, ra chút mồ hôi, hít chút khí trời: cái màn xám đó có vén lên một góc không? Cái đầu có nhẹ hơn một chút không? Phần lớn em sẽ thấy có. Và cái "có" nhỏ xíu đó là bằng chứng tận mắt rằng cái lối ra khỏi vũng nằm ở hai cái chân, không nằm ở việc nằm chờ.

Rồi mai em đi nữa. Mốt nữa. Đừng đặt mục tiêu to. Chỉ cần một lời hứa nhỏ tới mức không thể thua — "mỗi sáng ra khỏi nhà đi mười lăm phút" — rồi giữ nó. Mỗi ngày giữ được là một đồng gửi vào sổ chữ tín. Vài tuần sau nhìn lại cái sổ, em sẽ thấy mình không còn là cái đứa nằm lì cái hồi mở chương này nữa.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.