Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 6

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm hai việc, một việc cất bớt, một việc dựng lên.

Việc cất bớt: trong một tuần, mỗi lần em mở mạng lên mà thấy trong người nhói một cái — cái nhói của so sánh, của "sao nó hơn mình" — em không cố cãi lại nó, không tự an ủi suông. Em chỉ làm một động tác nhỏ: thầm nhắc "đây là sân khấu của nó, không phải đời nó", rồi em vuốt qua, không dừng lại ngắm cái nhói đó. Cái nhói nào không được cho ăn thì nó nhỏ dần. Em đang tập tay mình rời khỏi cái cân.

Việc dựng lên, cái này quan trọng hơn: em lấy một tờ giấy, và em tự làm cho mình một cái thước riêng. Em viết ra ba việc, chỉ ba thôi, mà nếu tháng này em nhích được một chút trên ba việc đó, thì với em, tháng này là tháng tốt. Không liên quan gì tới ai khác. Có thể là: đọc xong một cuốn sách, tập thể dục đủ mười buổi, học được một kỹ năng nhỏ. Cái gì cũng được, miễn là thước của em, đo việc của em.

Rồi cuối tuần, cuối tháng, em đo bằng cái thước đó. Em hơn cái Vy của tháng trước không? Hơn một chút là thắng. Đó là trận đấu duy nhất công bằng, và là trận duy nhất đáng đánh. Mọi trận so với người ta đều gian lận luật; chỉ trận so với chính mình hôm qua là sòng phẳng.

Quan sát cái gì? Quan sát cái này, và nó sẽ làm em nhẹ cả người: khi em bắt đầu đo bằng thước của mình, mấy cái sân khấu của người ta trên mạng tự nhiên bớt cắt vào em. Không phải vì người ta bớt giỏi. Mà vì em đã bước xuống khỏi cái cân chung, về đứng trên bãi đất của riêng mình, lo dựng nhà của mình. Mà người đang bận dựng nhà mình thì còn hơi đâu mà đứng ngó nhà hàng xóm cao mấy tầng.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.