Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 4

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em làm một việc nhỏ, mà nó là liều thuốc thử coi cái tôi của em đang no hay đói. Việc đó là: làm một việc tốt, và tuyệt đối không kể cho ai.

Bất cứ việc gì. Giúp một người. Cho đi một cái gì. Làm tốt một phần việc mà không ai đòi hỏi tới mức đó. Dọn giùm, đỡ giùm, để dành phần ngon cho người khác. Việc gì cũng được. Nhưng có một luật sắt: không đăng, không kể, không thả ra một câu bóng gió cho người ta đoán ra. Em làm, rồi em im. Em ôm cái việc tốt đó một mình.

Rồi em quan sát cái này, kỹ vào: trong người em có nổi lên một cái ngứa không? Một cái thôi thúc muốn cho ai đó biết? Một cảm giác hơi tiếc, kiểu "làm vậy mà không ai biết thì uổng"?

Cái ngứa đó, nếu có, chính là cái tôi đói đang giãy. Nó vừa bị giật mất bữa ăn. Nó quen được cho ăn mỗi lần em làm việc tốt — ăn bằng lời khen. Bây giờ em làm việc tốt mà cắt khẩu phần của nó, nó khó chịu. Em cứ ngồi ngó cái khó chịu đó, đừng làm gì hết. Ngó nó một lát, nó tự xẹp.

Và đây là phần thưởng thật, cái mà em sẽ nếm được nếu chịu làm: một việc tốt làm trong im lặng, không ai biết, nó có một vị khác hẳn. Nó ấm từ bên trong, không phải từ tiếng "ting". Nó không tắt sau ba ngày. Nó là thức ăn nuôi cái tôi no — cái tôi không cần ai nhìn vẫn thấy đủ. Em tập cho cái tôi ăn thứ thức ăn đó, lâu dần, nó hết đói. Mà cái tôi hết đói rồi, em sẽ thấy mình tự do một cách lạ lùng: em không còn phải diễn nữa.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.