THỰC HÀNH · CHƯƠNG 2
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Hôm nay em làm một việc mà nghe thì dễ, làm mới biết khó: ngồi yên một mình mười phút.
Không điện thoại. Để nó phòng khác. Không nhạc. Không tai nghe. Không tìm việc gì để làm cho đỡ trống. Em kiếm một chỗ ngồi, đặt cái đồng hồ mười phút, rồi ngồi đó. Vậy thôi.
Anh nói trước cho em khỏi hoảng: mấy phút đầu sẽ khó chịu thấy rõ. Tay em sẽ ngứa đòi cầm điện thoại. Đầu em sẽ nhảy lung tung. Gã khách trọ sẽ nhào vô, bắt đầu kể chuyện. Kệ nó. Em không cần đuổi mấy ý nghĩ đó đi, không cần làm gì hết. Em chỉ ngồi, và ngó tụi nó chạy qua, như ngồi bên đường ngó xe chạy. Xe nào chạy qua thì kệ nó chạy, đừng nhảy lên xe nào hết.
Rồi em quan sát một điều: tới khoảng phút thứ năm, thứ sáu, có một cái gì đó lắng xuống. Cái rần rần dịu lại. Và trong cái lắng đó, đôi khi — không phải lần nào cũng có — em sẽ nghe được một câu rất khẽ từ bên trong. Một câu thật. Kiểu như "thật ra mình mệt rồi", hay "thật ra cái mình muốn không phải cái này", hay chỉ là một nỗi buồn cũ trồi lên xin được nhìn một cái. Đó là cái phòng đóng kín hé cửa. Đó là cái la bàn của em lên tiếng.
Em đừng sợ nó. Em chào nó một câu trong bụng: "Ờ, thấy mày rồi." Vậy là đủ. Cái buồn được nhìn tới một cái là nó nhẹ đi một nửa. Cái sợ được gọi tên một tiếng là nó bớt điều khiển em từ trong tối.
Mười phút. Mỗi ngày. Nghe nhỏ xíu, mà nó là cái cửa em mở vào căn phòng cả đời em né. Mở được cái cửa đó, em mới bắt đầu quen với người sẽ ở cùng em trọn đời này — và em không thể dựng một căn nhà tử tế cho một người mà em còn không dám nhìn mặt.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.