THỰC HÀNH · CHƯƠNG 1
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Sáng mai, ngay khi mở mắt, trước khi rờ tới điện thoại, em làm một việc nhỏ xíu này.
Em nằm yên đó, và em đoán trước: hôm nay gã khách trọ sẽ chê em chuyện gì? Nó sẽ lôi chuyện cũ nào ra nhằn? Nó sẽ so em với ai?
Em đoán, rồi em nói thầm trong bụng một câu: "Rồi, biết mày rồi. Lát nữa mày sẽ nói cái đó. Cứ nói. Tao nghe, nhưng tao không nhất thiết phải tin."
Nghe đơn giản tới mức em nghĩ nó chẳng làm được gì. Nhưng em cứ làm thử đi. Cái việc đoán trước nó sẽ nói gì, tự nó đã kéo em ra đứng bên ngoài cái giọng rồi. Vì người ngồi đoán trước lời thằng khách, chắc chắn không phải là thằng khách. Em vừa giành lại được cái ghế chủ nhà, dù chỉ một chút.
Rồi suốt ngày hôm đó, mỗi lần nghe gã nói, em quan sát: nó nói có giống cái em đoán hồi sáng không? Em sẽ giật mình thấy nó lặp đi lặp lại đúng mấy câu cũ. Một thằng nói đi nói lại mấy câu cũ thì hết đáng sợ. Nó chỉ là một cái máy hát đĩa cũ, kẹt ở một rãnh. Mà em thì đâu phải nô lệ của một cái đĩa kẹt.
Làm một tuần. Em sẽ thấy gã khách trọ vẫn ở đó, vẫn nói. Nhưng âm lượng của nó trong đời em nhỏ lại. Vì lần đầu tiên, em ngồi ở ghế chủ nhà mà nghe nó, chứ không nằm dưới gầm giường nghe nó phán.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.