Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 46

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay, nếu em đang có một quyết định lớn nào treo trong đầu — hoặc để dành cái này cho cái lớn sắp tới — em làm đúng một việc: lấy giấy, viết tên cái quyết định đó lên đầu, rồi tự trả lời ba dòng.

Dòng một: "Đây là cửa hai chiều hay cửa một chiều? Bước qua rồi, mình lùi lại được không, lùi mất bao nhiêu?" Chỉ riêng việc gọi đúng tên nó là cửa loại nào, em đã tỉnh ra một nửa.

Dòng hai: "Cái giá xấu nhất nếu việc này hư bét là gì? Mình sống nổi với cái giá đó không?" Viết ra cái xấu nhất cho cụ thể, đừng né.

Dòng ba: "Cái đang xúi mình quyết gấp — là cái lý, hay là cái sợ, hay là gã khách trọ thèm hơn người?"

Rồi, nếu là cửa một chiều, em tự cho mình một cái luật: không bấm, không gật, không ký gì trong bốn mươi tám tiếng tới. Để khúc sông đó qua sau, lúc nước lặng.

Quan sát hai điều. Thứ nhất, sau bốn mươi tám tiếng, đọc lại ba dòng em viết, để ý coi cái quyết định hồi đó thấy "phải làm liền" giờ còn gấp như vậy không — gần như chắc chắn nó nguội bớt, và cái nguội đó cho em thấy hồi đó em đang ở trên sóng. Thứ hai, để ý cái cảm giác trong người khi em cho phép mình chờ: lúc đầu sẽ khó chịu, bứt rứt, sợ lỡ — đó là cái sóng đang đòi em chèo. Khi em chịu được cái bứt rứt đó mà không chèo, em sẽ thấy một thứ quý: cái quyền tự quyết đời mình, lấy lại từ tay cảm xúc. Người làm chủ được khúc chờ đó là người làm chủ được mấy ngã rẽ lớn của đời.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.