Đọc từ lời mởChọn theo điều mình đang cần →

THỰC HÀNH · CHƯƠNG 28

Một việc nhỏ,
cho hôm nay.

Đến chỗ viết riêng ↓

MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH

Hôm nay em học thuộc một cái cờ đỏ, thuộc tới mức nó tự bật lên trong đầu mỗi khi gặp: bất cứ cái gì hứa lợi nhuận cao, nhanh, chắc và dễ cùng lúc — đều là bẫy. Không có ngoại lệ. Nghe thấy bốn chữ đó đi chung là quay đầu.

Và với bất cứ "cơ hội" nào đang được ai đó rủ rê em, em hỏi đúng một câu, hỏi cho tới khi có câu trả lời rõ ràng: "Tiền lời này thật ra tạo ra từ giá trị thật nào?" Nếu nó tạo ra từ một sản phẩm thật, một dịch vụ thật mà người ta cần và trả tiền — thì còn xét tiếp. Nhưng nếu em truy mãi mà thấy tiền lời đó chỉ đến từ túi của người vào sau, từ việc bán giấc mơ, từ giá lên xuống mà chẳng ai tạo ra giá trị gì — thì đó là bẫy, tránh xa.

Nếu em đang lỡ dính — đang cá độ, đang ôm nợ vì mấy trò này — thì việc quan trọng nhất hôm nay là dừng lại ngay, đừng "gỡ". Gỡ là lún. Cái hố đào sâu thêm không lấp được hố cũ. Dừng tay, rồi nói thật với một người tin được, và tìm sự giúp đỡ — đúng như cái anh đã nói ở chương về cú sập và chương về lúc lòng không trụ nổi. Nghiện cờ bạc là một căn bệnh thật, gỡ một mình rất khó, tìm người giúp không phải là yếu.

Quan sát một điều, và nó cứu em: cái cảm giác "lần này chắc ăn", "sắp giàu tới nơi rồi", tim đập rộn ràng — đó không phải tín hiệu của cơ hội. Đó chính xác là cái cảm giác mà mọi cái bẫy được thiết kế để tạo ra trong em. Khi em thấy nó nổi lên mạnh nhất, đó là lúc em phải tỉnh nhất.

Phần ghi riêng của bạn

Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.

Đang mở sổ… Bạn có thể viết trước; nội dung chưa được lưu.

Lưu trên trình duyệt này.