THỰC HÀNH · CHƯƠNG 5
Một việc nhỏ,
cho hôm nay.
Đến chỗ viết riêng ↓MỘT VIỆC NHỎ ĐỂ THỬ — BÀI THỰC HÀNH TỪ SÁCH
Hôm nay em lấy ra một cú ngã — cú gần nhất, hoặc cú còn đau nhất — và em viết về nó hai lần, hai cách.
Lần thứ nhất, em để gã khách trọ cầm bút. Em viết cú ngã đó theo cách tệ nhất, đen tối nhất, kiểu "chuyện này chứng minh tôi là đứa thế này thế kia". Viết hết ra. Đừng giữ trong đầu, vì giữ trong đầu nó cứ chạy vòng vòng hoài. Lôi nó ra giấy.
Lần thứ hai, em giành lại cây bút. Em viết lại cú ngã đó theo cách của một người ngồi ghế chủ nhà: chuyện gì đã xảy ra (chỉ sự kiện thôi, không kèm bản án), mình học được gì, và bước nhỏ kế tiếp là gì.
Rồi em đặt hai bản cạnh nhau, đọc lại. Em sẽ thấy rõ ràng tới giật mình: cùng một cú ngã, mà bản một biến em thành nạn nhân hết đường, bản hai biến em thành người đang đi học. Hai bản, hai cây bút, hai con người. Và em nhận ra cây bút đó nằm trong tay em.
Quan sát cái gì? Quan sát chuyện này: sau khi viết bản hai, cái email "rất tiếc" kia có còn nặng như lúc đầu không. Nó vẫn là cú trượt đó, không biến mất. Nhưng nó thôi là một bản án, và trở lại đúng kích thước thật của nó: một bài học hơi đắt, mà đáng tiền.
Phần ghi riêng của bạn
Những ô dưới đây là công cụ của TUỔI20. Có thể để trống, quay lại sửa hoặc bỏ qua bất cứ lúc nào.