Cách yêu thương của tôi làm vợ hết tình cảm

Tôi và em yêu nhau một khoảng thời gian rất dài, quyết định sẽ dành nửa cuộc đời còn lại cho đối phương, một đám cưới trọn vẹn với sự hạnh phúc của hai bên gia đình. Đến nay cũng hơn 10 năm, cuộc sống bình lặng và hạnh phúc đến nỗi tưởng chừng không gì có thể phá vỡ được. Em yêu tôi rất nhiều, hết lòng vì chồng, lo lắng cho gia đình từng ly từng tí, đáp lại tình yêu đó tôi cũng luôn yêu và cảm ơn cuộc đời đã mang em đến bên mình, thầm nghĩ không gì có thể thay thế em được.

 

Tôi và em ra sức kiếm nhiều tiền để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình nhỏ, cứ thế với những lo toan trong cuộc sống hàng ngày, công việc, tiền bạc càng ngày chúng tôi càng vững vàng, cứng cáp hơn. Cuộc sống ổn định hơn rất nhiều, mặc dù nhà riêng chưa có, đôi khi tôi muốn mượn ba mẹ để đủ tiền mua nhà, cho em được cuộc sống tốt hơn, nhưng em nói “Không nên anh à, ba mẹ nuôi chúng ta ăn học, đừng vì cuộc sống của mình mà làm phiền ba mẹ. Chúng ta nên kiếm tiền từ đôi bàn tay mình, cho dù em ở bất cứ đâu có anh bên cạnh là hạnh phúc lắm rồi. Nhà cửa em cần nhưng anh mới là tất cả”. Tôi nghe những lời đó càng khâm phục và yêu quý em biết dường nào, tình yêu dành cho em càng sâu đậm.

Chúng tôi càng yêu và quý nhau hơn, em là người mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, vì thế sự nghiệp tiến triển nhanh. Rồi vì sự bất đồng trong công việc em quyết định nghỉ làm, tìm một công việc tốt hơn. Tôi động viên em nhiều, làm việc kiếm tiền là một chuyện, đi làm phải thấy được sự vui vẻ, thỏa mãn trong công việc đó mới là điều chúng ta cần hướng tới. Em cũng đồng ý với tôi, trong thâm tâm tôi, em có đi làm hay không tôi không quan trọng, chỉ cần em vui và hạnh phúc khi sống bên tôi. Tôi có thể làm tất cả để điều đó xảy ra, nhưng với bản chất là người đam mê công việc, em luôn hướng đến những công việc tốt hơn.

Với những kiến thức và kinh nghiệm, kiếm một việc làm không khó với em, em cân nhắc rất nhiều trước khi quyết định. Một ngày đẹp trời nọ em muốn làm cho công ty mà lĩnh vực đó hoàn toàn mới, tôi khuyên và nói những suy nghĩ của mình với em về việc chọn một công việc xa lạ sẽ rất khó khăn, nhưng với bản tính đam mê công việc và thích được thử thách nên em quyết định chọn công việc đó. Tôi tôn trọng em nên ủng hộ hết mình. Ban đầu do chưa quen việc em có phần mệt mỏi và buồn, tôi cố gắng cùng em tâm sự để vơi những khó khăn đó, tôi càng yêu em hơn.

Vì bản chất thông minh, tháo vát nên em làm quen và bắt nhịp với công việc mới rất nhanh, cộng với khả năng quản lý và chăm chỉ làm việc, em được đề cử làm những việc quan trọng. Cứ thế công việc càng nhiều, em càng ít thời gian ở bên tôi. Chuyện gì đến nó sẽ đến, lúc nào em cũng đổ lỗi cho công việc nên không có thời gian dành cho gia đình. Tôi tin vì yêu em, không chút suy nghĩ vớ vẩn nào, nhưng là một người đàn ông, một người chồng, tôi bắt đầu cảm thấy em có dấu hiệu lừa dối. Dù vậy, tôi không bao giờ nghĩ em có thể có ai ngoài tôi, bởi tôi yêu, quan tâm và lo lắng cho em rất nhiều. Tôi đã đấu tranh rất nhiều, có nên bỏ thời gian để tìm sự thật hay không? Càng ngày tôi càng lo lắng và rồi quyết đi tìm sự thật.

Một ngày nọ, em nói có hẹn với nhỏ bạn nên về trễ chút, tôi có linh cảm lần này mình sẽ tìm ra sự thật, tôi đi tìm nhưng trong lòng luôn cầu nguyện những gì mình suy nghĩ không bao giờ có, nó chỉ là cảm giác, không phải sự thật. Tôi chết đứng trước những gì nhìn thấy, em không phải hẹn với nhỏ bạn, tôi không biết em đi đâu, trong đầu rối lắm. Định thần lại tôi nghĩ có thể đồng nghiệp của em đi nhờ xe, tôi thử gọi cho cô bạn và nghe câu “Mình không có hẹn”. Đầu óc tôi quay cuồng, bắt đầu có cảm giác sợ mất em, có nên nói với em hay không? Nhưng vì bản chất của người đàn ông rất sợ người phụ nữ của mình lừa dối nên tôi quyết định gọi cho em.

Hai đứa bắt đầu nói chuyện nghiêm túc, em khóc rất nhiều và cuối cùng nói “Em không còn yêu anh nữa”. Tôi nghẹn ngào, không biết nói gì, sau một hồi tĩnh tâm, tôi cố gắng làm giảm không khí căng thẳng xuống. Tôi hỏi em chi tiết hơn và từng câu trả lời như dao đâm vào tim tôi, rất đau. Em nói không bao giờ lừa dối tôi, không bao giờ có người thứ ba, em làm như vậy là do áp lực từ tôi. Em nói do cách tôi yêu đã làm em tổn thương quá nhiều, tôi quá quan tâm đến những việc của em, một phần nữa em muốn đầu tư cho công việc mà đầu tư nhiều quá thì không có thời gian cho gia đình nhỏ. Điều đó càng làm em áp lực, vì vậy em luôn tìm cách tránh xa tôi. Em quyết đinh chia tay.

Tôi đau lắm, dường như mọi thứ trở nên vô nghĩa. Lúc nào tôi cũng nghĩ về em, về những việc làm của mình, về những lúc em có biểu hiện lạ. Tôi luôn muốn tìm ra một sự thật khác, nó không phải như em nói. Tại sao nên cơ sự như vậy? Tôi quyết định buông xuôi khi đã cố hết sức mình, đôi khi đánh mất tự chủ, không xứng đáng mặt đàn ông, nhưng cho dù ai có nói gì tôi vẫn làm thế vì luôn muốn có lại em. Khi chia tay tôi có hỏi lại em, biết không được gì nhưng vì không cam tâm nên muốn em nói lại thêm lần nữa, em vẫn trả lời như vậy.

Tôi ra đi nhưng không tin đó là sự thật, đôi khi còn tự nhủ nếu em có người khác tốt hơn tôi và làm cho em hạnh phúc tôi còn nhẹ lòng hơn. Tôi còn yêu em rất nhiều, nhưng thôi duyên nợ đã hết, níu kéo chỉ thêm khổ, dừng lại có khi sẽ tốt hơn cho cả hai. Tôi chỉ muốn em biết ở nơi nào đó trên thế giới này, luôn có người cầu chúc cho em hạnh phúc và luôn đợi em quay về khi không còn lối thoát nào.

inbachia

Cơ hội đến với những ai biết cố gắng , cho đi và chia sẻ bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn những gì bạn nghĩ...một ánh mắt .. một nụ cười .. một vòng tay ấm áp ..

Đăng nhập để gửi bài bình luận

Đam mê tuổi 20

Tuoi 20

Khi toi 20

Mãi mãi tuổi 20

girl xinh

Audio Book Sách Nói

audio book sach noi

Live chat

To help us serve you better, please provide some information before we begin your chat.

Template Settings

Color

For each color, the params below will be given default values
Yellow Green Blue Purple

Body

Background Color
Text Color

Footer

Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction