Chụp ảnh mùa hoa cải - Tuổi 20 những mùa hoa cải trong đời tôi

Vậy là mùa cải năm nay đã qua một nửa,lúc này thời tiết cũng không còn được đẹp như những ngày đầu đông,bầu trời lúc nào cũng xám xịt và không khí thì lạnh lẽo vô cùng,thật hiếm hoi để tìm ra được những buổi chiều nắng vàng để các bạn có thể thoải mái tác nghiệp.Thế nhưng các bạn ạ,khi tới giữa mùa,cũng là lúc cải nở rộ nhiều nhất,tươi nhất và cũng là lúc thích hợp nhất để các bạn có những bộ ảnh thật đẹp với cánh đồng đầy hoa vàng :X


À,vậy là mình chém gió hơi lan man rồi,quay lại vấn đề chính của bài tổng hợp này :”> Bạn đã từng được biết tới những cánh đồng hoa cải nằm ở ven đô,bạn đã từng được chiêm ngưỡng những bức ảnh đầy màu sắc,bạn muốn rằng mùa cải này mình và bạn bè mình sẽ có mặt ở đó,…? Nhưng,bạn chưa biết phải tới vườn cải nào?bạn chưa biết đường đi ra sao?cũng không rõ cần chuẩn bị những gì và kinh phí liệu có đắt đỏ?
Vâng,để trả lời những thắc mắc đó , bài viết tổng hợp tới từ rất nhiều nguồn khác nhau trên internet,dù có thể chưa thật đầy đủ và chính xác,nhưng hi vọng sẽ là kim chỉ nam ban đầu để các bạn có thể thưởng thức trọn vẹn mùa hoa cải năm nay  cũng xin cảm ơn các nguồn rất nhiều này luôn
À,các bạn lưu ý nhé,trong 1 năm hoa cải sẽ nở rộ 2 vụ,1 vụ từ cuối tháng 10 âm tới giữa tháng 12 âm.Và 1 vụ cuối tháng Giêng và tới đầu tháng 3 âm.Vì thế,bạn nào lỡ bỏ qua vụ Đông lần này,có thể chờ ra tết lại được chiêm ngưỡng hoa cải đấy
Bài tổng hợp lần này,chúng mình xin được chia làm các phần như sau để các bạn tiện theo dõi:
Phần 1-1 đoạn tản văn hay về hoa cải(trích từ báo Hoahoctro.vn)
Phần 2-10 địa điểm quen thuộc mà bạn có thể chụp Vườn hoa cải,xếp theo khoảng cách so với nội thành Hà Nội do HMU XPRESS đề cử.
Phần 3-Kinh nghiệm để đi chụp hoa cải đẹp(nguồn từ Blog Akari 3.0).
Phần 4-Vấn đề thu phí ở vườn hoa cải mà bạn cần quan tâm(nguồn từ báo mạng doanhnhandatviet).
Phần 5-Giới thiệu bài hát nổi tiếng “Mùa Hoa Cải”(nguồn từ báo mạng vietnamnet).
Phần 6-Truyện ngắn “Mùa Hoa Cải dịu dàng” của tác giả JollyBee đăng trên trang Opera cá nhân.

Mùa hoa cải vàng...

Những bông cải hoa vàng lạ lắm. Mỏng manh và run rẩy vậy mà lại cứ thích mọc giữa những ngày đông giá. Khi nền trời trở nên xám xịt và lạnh lẽo thì những vệt cải hoa vàng đó lại choán lấy tâm trí người ta, như đón chào, như mời gọi, như ôm ấp, như nhắn nhủ. Em đã đọc ở đâu đó một bài viết về hoa cải, nói rằng cái đẹp của hoa cải là cái đẹp của bầy đàn. Tách một nhánh hoa ra thì thấy bình thường nhưng khi cầm trên tay một chùm hoa mới thấy hết những nét đẹp của nó.


Những triền hoa cải chạy dọc bến sông đã chứng kiến biết bao những giây phút êm đềm của tuổi thơ. Của những bước chân còn chưa nhuốm bụi trần, của những nụ cười còn hồn nhiên thanh thoát. Tháng mà hoa cải nở rộ nhất cũng là dịp trời đất se duyên cho bao đôi lứa, những hạnh phúc được thành đôi.

Tháng cuối năm, khi mà những cơn gió mùa tràn về rét mướt, chẳng còn mấy loài hoa đủ sức mà vươn lên để tỏa hương, khoe sắc thì hoa cải lai mạnh mẽ vượt lên như một cái đẹp thần kỳ. Ngắt một vài nhánh hoa cắm vào một cái lọ nhỏ để nơi góc bàn học, cả một không gian như sáng bừng lên theo cái màu vàng có hương thơm dìu dịu ấy…


1.Vườn hoa Tây Tựu:

Hướng dẫn đi:
Từ Cầu Diễn có 2 cách đi:
- Cầu Diễn - ngã tư Nhổn rẽ phải hỏi đường vào Làng Hoa Tây Tựu
- Cầu Diễn - biển chỉ dẫn khu sinh Thái: rẽ phải tiến vào hỏi đường Làng Hoa Tây Tựu( tớ minh hoa theo cách 2 vì cách này rất phiêu linh đi luồn qua khu sinh Thái rồi ra con đường toàn hoa và hoa cải):

Đặc điểm:
-To,rộng,đẹp,chủ yếu là cải vàng(cải ngồng) và hoa cúc.
-Ngoài ra ở đây còn nhiều nhiều loại hoa khác nữa.Đặc biệt,đây cũng là điểm đến không thể thiếu của những người muốn săn tìm vườn hoa hướng dương
-Cũng không nhiều người tới chụp cải ở đây.

Giá:
Hình như vẫn free nếu ngoan ngoãn và ngoại giao tốt :X

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:














2.Vườn hoa Thạch Bàn:

Hướng dẫn đi:
Vườn Hoa Cải Thạch Bàn. Trên đường đi Bát Tràng, cách cầu Vĩnh Tuy khoảng 500m, bên tay trái theo chiều đi.

Đặc điểm:
-Có đủ cải vàng và cải trắng(cải cúc),số lượng rất nhiều,thân cây cao(trên 1m60),chia thành nhiều luống,nhiều khu,nhiều hộ.
-Background hay bị vướng nhà cửa đằng xa.
-1 số vườn có giới hạn về thời gian chụp và đôi khi hiện tượng cò vườn cải và chặt chém khách vẫn xảy ra.

Giá:
Hầu như đều đã thu phí trừ 1 số ít vườn,giá tầm 15-50K người hoặc 70K-100K/nhóm ko giới hạn số người.

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:








3.Vườn hoa ĐH Nông Nghiệp 1:

Hướng dẫn đi:
Rẽ bên phía tay phải trước cổng Trường đại học Nông nghiệp 1 (Trâu Quỳ,huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội). Đi xe buýt 59 hoặc đi xe máy đến thẳng cổng Đại học Nông nghiệp 1. Ở đây có một ngã ba, bạn rẽ tay phải và đi chừng 2km sẽ thấy những ruộng hoa cải nở bên bờ sông Đuống.

Đặc điểm:
-Ngoài hoa cải ở đây còn có nhiều hoa và cây ăn trái khác(vườn của trường Nông Nghiệp mà lại).
-Vườn rộng,chủ yếu là cải vàng.

Giá:
Chắc chắn là có thu phí,50K/nhóm.

Bản đồ:




1 số hình ảnh minh họa

 


4.Vườn hoa Trâu Quỳ:

Hướng dẫn đi:
Tới ngã ba,nếu bạn rẽ phải sẽ vào ĐH Nông Nghiệp,còn rẽ tay trái,thì đi sâu vào trong sẽ tới khi vực trồng hoa của thị trấn Trâu Quỳ.

Đặc điểm:
Chủ yếu là hoa cúc,nói đúng hơn đây là tụ điểm chụp hoa cúc còn hoa cải,tuy cũng có nhưng chỉ là thứ yếu.

Giá:
Miễn phí.

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:






5.Vườn hoa phố Keo-chợ Keo:

Hướng dẫn đi:
Cũng lối đường 5 đi khoảng 3km đến ngã ba Sủi( Cây xăng 30/4) rẽ trái đi thẳng vào khoảng 2km nữa là đến.Nó thuộc Chợ Keo - Phố Keo. Phố Sủi vuông góc với Chợ Keo. Nhìn trên biển chỉ dẫn Km bạn sẽ thấy báo: Chợ Keo 1km. Từ đó trở đi 2 bên đường toàn Hoa Cải Cúc. Bạn hỏi đường vào Chợ Keo, sau đó hỏi đường lên đê. Từ đê bạn đi dọc làng Bình Trù sẽ thấy toàn hoa Cải Cúc.

Đặc điểm:
Cánh đồng hoa bạt ngàn,nhưng chủ yếu là hoa cúc và cải vàng,background không bị dính mấy ngôi nhà dân.

Giá:
Miễn phí.

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:




6.Vườn hoa chân Cầu Đuống:

Hướng dẫn đi:
Từ trung tâm Hà Nội, bạn qua cầu Chương Dương và đi tiếp qua cầu Đuống gần 200m thì rẽ phải đi theo con đường đê về phía cầu Phù Đổng, từ chỗ ngã rẽ khoảng 3km bạn sẽ gặp vườn cải ngay chân đê.

Đặc điểm:

-Nhiều vườn,nhiều luống và chủ yếu là cải vàng.
-Chiều cao khóm thấp,bé.
-Background tạm được,tuy nhiên hay bị bắt chẹt tiền lệ phí.

Giá:
15K/người hoặc 50K-100K/nhóm.

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:








7.Vườn hoa ga Yên Viên:

Hướng dẫn đi:
Qua ga Yên Viên,bạn rẽ trái,đi qua 1 số vườn cải giống(không chụp được,bị rào lại)đi thẳng kịch đường rồi rẽ phải như bản đồ,sẽ thấy 2 bên đều là vườn cải rất rộng(chú ý:cột mốc là 1 nghĩa trang gần đó và trường Tiểu học Yên Viên).

Đặc điểm:
-Đủ cả cải trắng và cải vàng,thân cao,rậm,nở rất đẹp,chia thành nhiều luống.
-Có thể chụp thêm những thân cây già cũng khá ổn ở gần đó.
-Tuy nhiên,chụp ở đây nên giữ ý thức,có thể khiến người dân phát điên và làm bậy nếu bạn dẫm vào hoa của họ nhiều quá.Chú ý:đám thanh niên làng cũng là một mối nguy hại nếu nhóm đi toàn nữ và quá ít người :-SS

Giá:
Miễn phí.

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:




8.Vườn hoa Ninh Hiệp:

Hướng dẫn đi:
Mang tiếng là trên đường vào chợ vải Ninh Hiệp.Nhưng thực ra,để đơn giản thì theo như bản đồ,bạn tiếp tục đi thẳng sau khi qua song Đuống,qua 1 đường ray xe lửa cắt ngang,sẽ thấy biển báo kết thúc Yên Viên.Đi tiếp tầm 50m,sẽ thấy 1 Đài tưởng liệm liệt sỹ và nghĩa trang ngay bên phải đường,rẽ vào đó tầm 80m,vườn cải nằm bên tay trái.

Đặc điểm:
-Đủ cả cải trắng và cải vàng,diện tích rộng nhưng chỉ được chụp trong 1 khu vực có giới hạn.
-Nếu chụp vào buổi trưa và buổi tối,bạn nên đề phòng một số người dân có ý gây hấn,nhất là khi bạn dám vượt qua ranh giới mà người ta cho phép bạn chụp(giới hạn bằng rào)

Giá:
Tùy hôm chủ vườn nào trông,thường thì miễn phí nhưng nếu có thu tiền,bạn nên mềm mỏng thương thuyết,giá cao nhất tầm 10K/người.

Bản đồ:




1 số ảnh minh họa:

 


9. Vườn hoa cầu Thanh Trì:

Hướng dẫn đi:
- 1 chỗ là đoạn cầu Thanh Trì giao với đường 5. Giờ cầu Thanh Trì làm xong rồi nhưng phải đi xuống phía dưới sẽ thấy nhiều luống cải Cúc.
- 1 chỗ khác là: bạn đi Tam Trinh - cầu Thanh Trì nhưng gần đến ngã 3 rẽ trái lên cầu Thanh Trì thì bạn đừng rẽ mà đi thẳng. Hỏi phố Thúy Lĩnh. Từ đây bạn lang thang sẽ thấy 2 bên đường trồng toàn rau cải và 4,5 luống Hoa cải cúc, cải cúc ở đây cũng tương đối cao và gần như hoang sơ.




10.Các vườn hoa khác:

Hướng dẫn đi:
- Có một vườn cải trắng khá nhớn và khoảnh vường cải vàng be bé nằm xen lẫn trong các khu vườn quất, đào ở bãi sông Hồng thuộc Nhật Tân, Tứ Liên ( có một số ngõ rẽ vào trên đường Âu Cơ. VD: ngõ 124 Âu Cơ ).
- Vườn hoa Hội Lim, Thực sự là chỗ này tớ chưa tới,nhưng theo giang hồ đồn đại thì quanh khu vực Hội Lim họ cũng trồng rất nhiều hoa cải.Còn đường tới Hội Lim mọi người tự tra trên Google nhé
- Ngoài ra, Bắc Giang và nhiều tỉnh miền núi khác có hoa cải. Tôi còn nghe nói cải ở Mộc Châu nở hoa từ tháng Chín. Nhưng những nơi đó quá xa, khó đi lại trong một ngày nên chúng ta sẽ tạm cho qua.

----------------------------------------------


Nói thêm chuyện chụp ảnh vườn cải

Rắc rối và cách giải quyết
Như tôi đã nói ngay từ lời dẫn của bài này, bạn có thể sẽ gặp vài chuyện phiền toái nho nhỏ. Nhưng hãy cùng nhìn vấn đề một cách thấu đáo trước khi nói tới cách giải quyết.
Cải là rau của nông dân trồng. Đó là một phần nguồn thu nhập của họ và vì vậy, họ trân trọng nó. Một số bạn khi đi chụp ảnh đã tùy tiện đi vào giữa các luống rau và tàn phá không thương tiếc công sức lao động của người nông dân. Khi đó, chủ vườn không thể không nổi giận. Có thể khi bạn đến nơi thì khu vườn đã tan hoang rồi, nhưng bạn vẫn có nguy cơ phải chịu tội thay kẻ khác nếu tùy tiện đi vào mà không xin phép trước.
Nhưng chuyện đó chưa tệ bằng việc sẽ có những kẻ giả danh chủ đất hoặc bảo vệ, chặn đường bạn đòi tiền mãi lộ – đây là chuyện tôi gặp trên đường. Rất có thể kẻ đó sẽ không chỉ đòi tiền, mà còn đòi thu máy ảnh của họ nữa. Khi đó, bạn chịu thiệt, mà người nông dân cũng không được gì.
Cuối cùng, sẽ có vài chủ đất yêu cầu bạn trả phí. Giá hiện nay là 50 ngàn đồng (mức trung bình). Tôi không nghĩ rằng chừng đó là nhiều, nhất là khi bạn đi với bạn bè.
Cách giải quyết những vấn đề này – tôi đoán rằng – chắc các bạn đã tự tìm ra phần nào.
Hãy tìm chủ đất trước, đừng vội vã lao vào chụp ngay – tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp cũng không nhẹ lắm đâu. Nếu họ đòi phí, hãy coi như bạn uống thêm một tách cà phê trên đường đi, không nhiều nhặn gì cả. Nếu không, tôi cho rằng bạn nên chủ động ‘biếu’ người chủ chút ít, coi như cảm ơn họ đã giúp bạn có ngoại cảnh đẹp.
Lưu ý rằng dù bạn có ý định trả tiền thì cũng đừng có ‘sơ ý’ phá phách lung tung. Hãy nhớ rằng, sau bạn, còn rất nhiều người muốn đến chụp ảnh ở vườn cải. Và bản thân người nông dân không hề vui vẻ gì khi cây cối họ mất công chăm sóc bị chà đạp cho một thú vui quá xa xỉ đối với họ – dù họ có được trả bao nhiêu đi chăng nữa.
Phức tạp nhất vẫn là đối phó với những gã ‘chí Phèo’.
Nếu bạn gặp đối tượng kiểu như thế, hãy bình tĩnh và đừng giao nộp gì cả. Trong trường hợp của chúng tôi, một cô bé trong đoàn vì ‘yếu tim’ nên đã ‘nộp’ 60 ngàn cho một kẻ như thế. Sau đó chúng tôi được chụp ảnh thoải mái, nhưng số tiền đó, tôi biết, không đến tay người lao động thực sự.
Tôi không trách cô bé kia, vì bất kỳ ai thiếu kinh nghiệm cũng sẽ làm vậy – nhất là phụ nữ chân yếu tay mềm – và vào dịp năm mới hay lễ hội thì người Việt đặc biệt không thích cãi cọ.
Vậy, hãy giữ bình tĩnh.
Mấy gã đó thích đem cơ quan công quyền, chẳng hạn như ủy ban xã ra dọa bạn. Bạn có thể ‘khè’ lại bằng cách lôi báo chí hoặc một cơ quan công quyền khác. Thử hỏi tên kẻ đòi mãi lộ (và tên các nhân chứng – nếu có ai đó xung quanh). Nếu ‘anh Chí’ đòi đưa bạn ‘lên xã’, hay ủng hộ cách giải quyết đó – chỉ là dọa thôi mà. Đứng trước cơ quan pháp luật, bạn là người có lợi (tôi không tin vào khả năng mấy gã đó dám cùng bạn tới ủy ban nhân dân xã).
Tuyệt đối đừng gây gổ, hãy mềm mỏng, nhưng cho thấy rằng bạn rất tự tin và ‘bắt bài’ được đối phương. Nếu ‘phe địch’ đông hơn thì càng cần khéo léo. Ngay cả khi ‘quân ta’ đông hơn thì ‘địch’ vẫn có ưu thế ‘sân nhà’, đừng chủ quan.
Nếu bạn đã ‘sơ ý’ phá phách gì đó thì hẳn việc nộp tiền đền bù là khó tránh khỏi, nhưng tuyệt đối đừng xử nhũn. 50 ngàn, không hơn. Dù sao thì tôi vẫn khuyên bạn hãy cẩn thận, và nếu trả tiền, hãy cố gắng đảm bảo rằng số tiền đó đến tay người trồng cây, chứ không chui vào túi một gã bất lương nào đó.

Kỹ thuật
Và đây là phần quan trọng nhất.
Nhiều người cầm trong tay bộ máy ảnh vài ngàn Mỹ Kim nhưng rồi ảnh vẫn cứ mờ mờ đục đục, màu sắc không tươi tắn.
Bạn có thể dùng Photoshop để ‘gọt dũa’, nhưng sẽ tốn rất nhiều thời gian. Giải pháp thiết thực nhất vẫn là tinh chỉnh các chế độ ngay từ đầu để có bức ảnh tốt nhất (ít ra là về màu sắc).
Cá nhân tôi khi chụp (xem flash minh họa) đã chọn sẵn kiểu màu (style) phong cảnh (landscape). Nó sẽ làm cho bầu trời xanh hơn; các màu khác rực hơn một chút. Tôi tăng tương phản chút ít (contrast , hoặc +2 là tối đa, tùy trường hợp). Bão hòa màu (saturation) thì +3 hoặc +4. Tôi cho rằng +3 phù hợp hơn, vì ở mức cao nhất (+4), màu rất dễ bị bết, nhất là khi bạn không có ống kính cao cấp.
(chú thích thêm rằng bạn phải tự chỉnh những thông số này, vì các hệ máy khác nhau dùng menu khác nhau – hãy đọc hướng dẫn sử dụng, đừng lười)
Ba thông số gồm độ nhạy, khẩu độ và tốc độ thì không có gì phải bàn. Nhưng cân bằng trắng thì lại rất nhiều người không biết phải dùng ra sao.
Mùa hoa cải nở (từ khoảng tháng 11 đến tháng 2 dương lịch), bầu trời nói chung không trong xanh mà nhiều mây, âm u. Nếu bạn cân bằng trắng tự động ở chế độ Cloudy (nhiều mây – tương đương khoảng 5000 độ K) thì ảnh sẽ vàng khè, không còn thấy sắc xanh của lá nữa.
Ảnh minh họa cho bài này được chụp ở 4500 độ K trong một ngày nhiều mây, và kết quả tương đối sát với những gì tôi thấy bằng mắt thường. Nhưng tôi là người thích màu sắc mạnh mẽ, tươi tắn (nhất là trong những chuyến đi chơi kiểu này) nên khi về nhà, tôi đã chỉnh lại tất cả còn 4000 độ K.
(chú thích thêm rằng tôi chụp định dạng RAW, vì tôi muốn thử nghiệm nhiều thứ với ảnh của mình – bạn có thể chụp thằng file JPEG nếu bạn muốn và thấy đủ tự tin)
Nếu bạn có filter (CPL chẳng hạn) hãy thử dùng vì nó có thể đem lại hiệu ứng rất thú vị mà Photoshop không tạo ra được, hoặc phải mất rất nhiều thời gian để tạo ra.
Nếu chụp người mẫu thì sẽ cần chỉnh lại màu da chút ít, nhưng như thế vẫn tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với việc phải chỉnh lại màu hoa lá của cả một cánh đồng.
Nếu vườn cải đủ rộng, hãy thử dùng các ống kính untra-wide – 14mm nếu bạn may mắn có một chiếc. Ống kính mắt cá cũng là một lựa chọn không tồi.
Về trang phục, cá nhân tôi thích màu xanh dương hoặc đen trên nền lục-vàng của đồng cải. Nếu trời không quá xanh thì màu xanh dương sẫm là lựa chọn đầu tiên của tôi. Rất dịu mắt! Và tương phản tốt nữa!
Màu đỏ và cam cũng được thôi, nhưng tôi không thực sự thích – quá chói lóa. Nếu bạn định chuyển ảnh sang đen trắng thì cần nhớ thêm rằng đỏ và lục có chung độ sáng và cả hai sẽ cùng biến thành màu xám nhờ nhờ trong ảnh đen trắng. Trừ khi bạn dùng kính lọc – tất nhiên. (Nhưng nếu bạn đã có kính lọc để chụp riêng ảnh đen trắng thì bạn đã không còn ngồi đây đọc những dòng này rồi.)
Nếu buộc phải chọn đỏ hoặc cam, hãy chọn màu sẫm nhất bạn có.
Xanh nõn chuối và vàng đương nhiên là bị loại khỏi danh sách các màu quần áo có thể mặc khi vào vườn cải. Các tông nâu có vẻ cũng không ổn lắm, nhưng tôi cho là màu xám sẽ khá đẹp.
Tóm lại, đây là tất cả những gì tôi biết về chuyện chụp ảnh ở vườn cải. Nếu ai đó định hỏi luôn cả cách ‘trang điểm’ cho người mẫu bằng Photoshop thì tôi e rằng tôi cũng rất dốt phần đó.

----------------------------------------------

 

Chủ vườn cải kiếm tiền triệu mỗi ngày



Từ cuối tháng 11, hoa cải nở rộ trên khắp các vườn rau ở ngoại thành Hà Nội. Đây cũng chính là điểm thu hút rất nhiều bạn trẻ và nhiếp ảnh gia đến chụp ảnh. Trong khi có một vài nông dân than vãn vườn bị phá thì hàng loạt chủ vườn cải khác tỏ ra rất thức thời biến vườn cải thành công cụ kiếm tiền rất hiệu quả.
Trồng rau... siêu lãi
Nơi thu hút nhiều bạn trẻ nhất là các vườn cải tại huyện Gia Lâm như thôn An Lạc, Trâu Quỳ hay xã Dương Hà… Tại các vườn hoa này, vào mỗi dịp cuối tuần là nhiều bạn trẻ lại đua nhau đến chụp ảnh. Các nhóm đứng san sát nhau, cứ tầm 5m là có một nhóm đang tạo dáng chụp ảnh. Anh Hùng, chủ một vườn cải cho biết, thời điểm đông nhất có thể lên tới hơn 100 người.Trước đây, các bạn trẻ đến chụp ảnh tại vườn cải đều miễn phí, chỉ cần sự đồng ý của gia chủ. Nhưng trong khoảng hai năm gần đây, khi chụp ảnh ở đồng cải vàng trở thành mốt thì nhiều người đã tranh thủ thu phí để kiếm lời. Muốn vào chụp ảnh, mọi người phải mua vé. Giá "vé” cũng mỗi nơi mỗi khác vì các nhà tự ý "hét". Mức giá phổ biến nhất là 10.000 đồng một người. Tuy nhiên, cũng có nơi “hét” đến 20.000 đồng, thậm chí 50.000 đồng với lý do vườn của họ hoa đang rộ, đẹp hơn vườn khác. Cũng có nơi không bán vé theo người mà đưa ra mức giá chung: từ 50.000 đồng đến 100.000 đồng cho mỗi lần chụp.

 


Những người không muốn bỏ tiền thì đành chụp từ xa hoặc chọn phong cảnh xung quanh như đồng ruộng, lò gạch. Anh Hòa (ở Cầu Giấy, Hà Nội) cho biết: "Có nơi, chủ vườn thu đến 50.000 đồng một người. Thấy đắt, bọn mình từ chối và đi chụp phong cảnh xung quanh thì họ nổi đóa, không đồng ý, thậm chí đuổi đánh”. Ngược hẳn với mục đích ban đầu của việc trồng cải là để lấy hạt, người dân giờ đây gần như không buồn để ý tới việc có thu hoạch được gì từ những luống cải hay không mà chuyển hết sang kinh doanh dịch vụ thu phí chụp ảnh. Bởi dịch vụ này đem lại lợi nhuận cao hơn cả số tiền mà việc thu hoạch cải đem lại. Chị Liên (ở Hai Bà Trưng) vừa cùng nhóm bạn đi chụp ảnh tại một vườn cải ở xã Trâu Quỳ, Gia Lâm, cho biết, ở đây, các nông dân đón khách đến chụp ảnh rất… chuyên nghiệp. “Chúng tôi vừa dừng xe đã được một số nông dân chào mời xuống ruộng. Có người còn quảng cáo sẽ được chụp ở cả hai vườn cải cúc và cải sen nhà họ”, chị Liên kể.


Anh Quang, chủ một vườn cải ở Trâu Quỳ, cho biết, mảnh vườn nhà anh gồm ba luống cải. Nếu thu hoạch hạt để bán, vườn cải này sẽ cho lãi khoảng 500.000 đồng. Thế nhưng, mỗi sáng, mới chỉ khoảng 9h, vườn cải nhà anh đã đón bốn nhóm đến chụp ảnh. “Mỗi nhóm ít nhất 5 người, chỉ thu mỗi người 10.000 đồng thì đã lãi được 300.000 đồng”, anh Quang tính toán. Vừa nói, anh vừa chỉ tay lên phía trên bờ ruộng, nơi vẫn còn 4, 5 nhóm nữa đang chờ đến lượt.
Anh Quang cũng cho hay, vườn cải nhà anh cũng chỉ mới trồng khoảng hai năm, từ khi thấy người thành phố thích chụp ảnh hoa cải, gia đình anh mới tham gia trồng và bắt đầu thu phí.
Tại các vườn cải, chủ vườn còn dọn sẵn lối đi sao cho người chụp ảnh có thể vừa chụp được những hình ảnh đẹp nhất, vừa đỡ giẫm đạp lên cây, còn mình chỉ việc thu tiền và... đợi nhóm khách khác.
Không chỉ thu phí thuê địa điểm chụp ảnh, hàng loạt các dịch vụ cũng đua nhau "ăn theo". Nhiều bãi trông đỗ xe tự phát cũng mọc lên để thu lời. Giá của các dịch vụ này cũng không hề rẻ với mỗi xe là 10.000 đồng. Chưa kể một số nơi còn bày bán hàng nước, trà đá, hoa quả bánh kẹo... kiếm lời thêm.

Xuất hiện “cò hoa cải"
Sự yêu thích của các bạn trẻ mê chụp ảnh đã khiến các vườn cải “quá tải”, làm xuất hiện đội ngũ "cò hoa cải" chuyên "săn" khách, dịp các chủ vườn thuê để cạnh tranh với nhau.
Thùy Anh (THPT Phan Đình Phùng) và nhóm bạn vừa mới đặt chân tới một vườn cải ở bên kia cầu Đuống thì đã thấy bãi trước, bãi sau đều chật ních người. Cả nhóm đang lo lắng có thể sẽ phải ra về mà chưa kịp chụp được kiểu ảnh nào thì một phụ nữ ra hỏi thăm. "Chưa chụp à, sắp tắt nắng rồi, đi theo chị có bãi đẹp lắm". Đi theo người dẫn đường, nhóm bạn của Tú Anh tới một bãi hoa cải ở xa tít mù, ở đây quả thực có ít người chụp hơn và không gian cũng thoáng đãng hơn.
Mặc dù cách khá xa địa điểm đỗ xe nhưng ở đây hoa cải nhiều và đẹp hơn hẳn các vườn phía ngoài. Tuy nhiên, giá đi kèm cho công “môi giới” cộng thêm cả phí chụp ảnh cũng không hề “mềm”. Sau một hồi mặc cả, nhóm Tú Anh đã phải trả 50.000 đồng cho cò.

----------------------------------------------

 

Đợi anh trong mùa hoa cải



(TuanVietNam) - Một mùa hoa cải chỉ rộ lên được mấy ngày, tuổi xuân của người con gái cũng trôi qua nhanh vội. Cánh hoa cải mềm yếu mong manh có khác gì cô gái kia dễ bị gục ngã trước tin người yêu ra đi vĩnh viễn?

Ca khúc: MÙA HOA CẢI
Sáng tác: Lê Vinh
Phỏng thơ: Nghiêm Thị Hằng
Thể hiện: Thái Bảo
*****


Có một nhạc sĩ mang biệt danh "Nghệ sĩ lang thang", anh "lang thang" cả trong đời thực lẫn trong nghệ thuật. Một mình với guitar, anh viết nên những bản nhạc trầm buồn mà ai nghe qua cũng cảm thấy nao nao nơi cõi lòng. Anh chính là nhạc sĩ Lê Vinh, tác giả của Mùa hoa cải và Hà Nội và tôi.

Những bước thăng trầm trong cuộc đời đã thấm vào các nốt nhạc trầm buồn của Lê Vinh. Anh hát nhiều về những tâm sự thầm kín tận đáy sâu lòng mình, đó có thể là câu chuyện của chính anh nhưng cũng có thể là khúc ca về một kiếp người nào đó.

Đã trở nên rất đỗi quen thuộc với những ai yêu thích dòng nhạc trữ tình, Mùa hoa cải mỗi khi ngân lên đều nhận được những phút giây lắng lòng của người thưởng thức. Ca từ đẹp như những vần thơ, nhạc điệu buồn da diết và lắng sâu khiến bài hát có sức lôi cuốn lạ kỳ.
Với lời ca mộc mạc, Lê Vinh đã kể lại cho người nghe một câu chuyện tình trắc trở. Nhân vật trung tâm là một thiếu nữ đương tuổi xuân thì, vào những ngày hoa cải nở vàng rực, cô thẫn thờ ngóng chờ người yêu bên bến sông:

Có một mùa hoa cải
Nở vàng trên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng

 


Khung cảnh thiên nhiên nên thơ như trải ra trước mắt: một màu vàng bất tận của những vườn cải mùa trổ hoa, một bến sông thênh thang- không gian rợn ngợp mà cô gái thì nhỏ bé đơn côi… Vườn cải ngút ngàn quá, cái màu vàng của nó mới đầy ám ảnh làm sao, nó đã trở thành màu của nỗi nhớ và bám riết trong tâm khảm cô:

Có một mùa hoa cải
Nắng vàng trong mê mải
Cầm tay em bối rối
Anh nói lời yêu thương

Thêm cả màu vàng của nắng, không gian căng tràn nhựa sống, người con gái đương tuổi xuân thì và tình yêu cũng tràn trề bởi những bối rối thuở ban đầu… Ta như được lây lan cảm giác "mê mải" từ những hạt nắng vàng và được xuyến xao từ cái cầm tay bỡ ngỡ kia. Chỉ là những lời yêu thương, không phải là lời hẹn ước.

Đôi bạn trẻ từ biệt nhau, họ không ước hẹn bởi họ sợ rằng chiến tranh khốc liệt, nay còn mai mất, biết đâu cô gái sẽ thẫn thờ bên bến sông như con bướm trắng nọ?... Đã mấy mùa cải qua đi, cô gái đợi chờ trong mỏi mòn, hoa và nắng vẫn vàng mê mải, chỉ có tuổi xuân là không ở lại, chỉ còn "em" với nỗi khắc khoải khôn nguôi:

Thế rồi thế rồi em
Bao mùa vàng rực nắng
Đợi anh mặc hoa trôi
Đợi anh trong khắc khoải
Thư đi không trả lời
Đợi chờ vốn dĩ đã là một điều mất mát, huống chi cô gái lại đợi chờ trong niềm vô vọng. Nếu ai đã từng trải qua những ngày tháng khốc liệt khói lửa Quảng Trị, thì mới thấm thía hết sự hy sinh của cô gái. Ngày ấy, cứ mỗi ngày có một đại đội của ta hy sinh, ai ra trận cũng đều xác định trước rằng mình sẽ hy sinh…

 


Nhưng binh lửa chiến tranh vẫn không làm mai một tình yêu chung thuỷ của cô. Ngày chiến thắng, chàng trai vẫn không về để người con gái héo hon trong lỡ làng. Lời ca vút cao ở đoạn cao trào khi cô nhận tin dữ:
Thế rồi thế rồi thôi
Buồn thương hoa héo hắt
Ai cũng bảo phải quên
Em đành bước sang ngang

Tình yêu đã chết, con tim yêu đương cũng chỉ cháy mãi cho một người. Mọi thứ đều đã tuột khỏi tầm tay, chỉ còn lại trong cô sự lỡ làng, tiếc nhớ. Câu chuyện tình buồn của cô khiến người nghe liên tưởng tới câu chuyện của cô lái đò trong thơ Nguyễn Bính:

Nhưng rồi người khách tình xuân ấy,
Đi biệt không về với bến sông.
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
Mấy lần cô lái mỏi mòn trông.

Xuân này đến nữa, đã ba xuân
Đốm lửa tình duyên tắt nguội dần.
Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi
Cô đành lỗi bước với tình quân.

Cả hai người con gái đều ngậm ngùi sang sông khi tình yêu với người cũ còn vẹn nguyên. Điều khác là cô gái lái đò trong thơ của Nguyễn Bính "bỏ thuyền, bỏ bến" sang ngang vì người khách tình quân đã phụ bạc, còn cô gái trong ca khúc của Lê Vinh sang ngang bởi sinh ly tử biệt chiến tranh.

Một mùa hoa cải chỉ rộ lên được mấy ngày, tuổi xuân của người con gái cũng trôi qua nhanh vội. Cánh hoa cải mềm yếu mong manh có khác gì cô gái kia dễ bị gục ngã trước tin người yêu ra đi vĩnh viễn? Như cánh hoa đã cháy hết mình cho màu vàng rực rỡ, cô gái đã hiến dâng tình yêu trọn vẹn thời con gái cùng con tim cháy bỏng: Gửi mùa xuân ở lại/ Gửi con tim cháy mãi/ Cho người mình chờ mong.
Mùa hoa cải từ khi ra đời đến nay đã và vẫn nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của người yêu nhạc. Câu chuyện đắng cay của cô gái đã làm lay động bao trái tim bạn trẻ bởi lòng chung thuỷ sắt son cùng những mất mát trong tình duyên.


Lời ca đẹp hơn cả những vần thơ, nó thăng hoa cùng nhạc điệu trầm da diết của Lê Vinh. Ca khúc dựa trên lời thơ của Nghiêm Thị Hằng nhưng trên thực tế, Lê Vinh đã tạo nên một tứ thơ khác. Bài thơ gốc nói về một ngườì con trai rụt rè không dám thổ lộ tình yêu với ngườì con gái, để rồi cứ mãi âm thầm đợi mong:
Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đương thì con gái
Đợi tôi chưa lấy chồng.

Tôi rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.

Với ca khúc Mùa hoa cải, nhạc sĩ Lê Vinh đã thổi vào đó một linh hồn cùng câu chuyện đầy ám ảnh về người phụ nữ Việt Nam đợi chờ người yêu ra trận không có ngày trở về. Bài hát là lời của người phụ nữ, lời ca của Lê Vinh vì thế đã nặng trĩu những tâm tư, bởi trong đó còn chất chứa niềm cảm thông sâu sắc, một trái tim nhiệt thành của người nghệ sĩ nhiều ưu tư.

• Mỹ Hạnh

 

Bài thơ Mùa hoa cải
Có một mùa hoa cải
Nở vàng trên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh, chưa lấy chồng

Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay qua sông

Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời

Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui anh trở lại
Ngày em đi lấy chồng


Anh lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Đợi anh chưa lấy chồng.


----------------------------------------------


Truyện ngắn
Mùa hoa cải dịu dàng
Chiều làng quê nắng hanh hanh, những cơn gió mùa đông se lạnh thổi ào về từ cánh đồng bên kia bến sông. Trở lại mảnh đất sương gió, dãi dầu mưa nắng Thi lại chạnh lòng xót xa. Đã bao lâu rồi Thi không nhìn thấy màu vàng trải dài đến ruộm ràng cả bờ sông quê nhỉ, Thi cũng không nhớ rõ, có lẽ đã hơn 10 năm……Thi lướt mắt nhìn về phía khoảng trời mênh mông màu vàng hoa cải. Ngoài kia, bông cải đã trổ vàng rực cả một góc trời, điểm xuyết những luống hoa thì là trắng tỏa hương thơm ngát. Gió thoang thoảng đưa hương cải hăng hắc nồng nàn ngập ngừng quấn quít bước chân Thi. Cô hít một hơi thật sâu mùi hương bình dị ấy và thở nhẹ sảng khoái : “Mình đã về nhà..


Ngày xưa, cũng từ làng quê thanh bình này đã nuôi lớn Thi. Lớn lên giữa cánh đồng hoa cải rực rỡ, Thi có vẻ đẹp mặn mà của hương đồng gió nội. Mái tóc đen nhánh mượt mà của Thi là niềm ao ước của bao cô gái làng, đôi môi mọng đỏ và đôi má hồng hây hây của cô gái vừa bước vào tuổi trăng tròn khiến bao ánh mắt si mê mỗi khi Thi đi ngang qua. Mỗi sáng Thi đều vùng dậy chạy ra để ngắm màu vàng rực rỡ phía cuối triền đê. Không hiểu vì sao nhưng Thi luôn mê mẩn cái màu vàng rực của hoa cải. Cái màu vàng ẩn chứa bao ước mơ thầm kín của cô gái tuổi tròn trăng lần đầu tiên biết e lệ trước một ánh mắt tha thiết dịu dàng. Thi có thói quen để chân trần chạy ùa ra hòa mình vào những luống hoa vàng rực, nâng niu trên tay những cánh hoa mềm rồi hất tung lên trời và ngửa cổ hít sâu vào lồng ngực hương vị tinh khiết của sớm mai se lạnh, hít thật sâu hương nồng hoa cải….
Thi thở nhẹ đưa tay lướt qua những luống hoa vàng rực, những hạt bụi vàng lấm tấm rơi trên chiếc áo Thi đang mặc, cảm giác trở lại quê nhà thật đặc biệt. Bất chợt một ngọn gió lạnh vụt ngang thổi tung những cánh hoa và phấn hoa rơi đầy trên mặt trên tóc cô, hơn mười năm rồi Thi mới có lại cảm giác như thế này, cô bỗng thấy khóe mắt mình cay.
- Thi phải không?
Thi giật mình nghe một giọng nói trầm đục từ phía sau, ánh mắt mê mải của cô chợt dừng lại ở người đàn ông da sạm nắng, nhưng trên gương mặt sở hữu một đôi mắt thật sáng và cương nghị. Tim Thi bỗng đập loạn lên khi nhận ra người đàn ông đó chính là Trung. Đúng vậy, không thể sai được, chính là Trung.
- Thi về khi nào?
- Thi về sáng nay, anh Trung….dạo này…sống ra sao?
- Như Thi thấy đó, tôi vẫn cô đơn vẫn gắng bó với ruộng đồng sông nước, gắng bó với hoa cải…
- Anh ….vẫn sống một mình ư?
- Vẫn vậy Thi à
Thi bỗng thấy trái tim mình nhói đau khi nghe giọng cười trầm ấm và có pha chút chua chát của Trung. Né tránh ánh mắt Trung đang hướng về mình, Thi chỉ ra cánh đồng vàng rực bên sông:
- Mùa này hoa cải mọc vàng đẹp lịm người
Trung nhìn lướt qua gương mặt người phụ nữ trước mặt rồi nhìn về phía luống hoa cải nở vàng rực khẽ gật đầu:
- Ừ, mùa này cải trổ bông….hơn 10 năm rồi nhỉ, hoa vẫn đẹp đến lịm cả người…
Vừa nói Trung vừa đưa tay về luống hoa cải gần bờ sông hái một chùm đặt vào tay Thi, nhìn sâu vào đôi mắt Thi nói bằng một giọng trầm đục:
- Mùa cải ngồng, lỗi hẹn rồi…phải không Thi?
Thi khẽ gật đầu, bàn tay Thi run lên với một cảm giác khó tả, cảm xúc ngày xưa bỗng ùa về….
…..
….
..
..
Ngày xưa, nơi bến sông..có hai người đã từng tha thiết yêu nhau.
Trung từng nói với Thi: “Có người nói cái đẹp của hoa cải là cái đẹp bầy đàn. Nếu tách từng hoa riêng lẻ sẽ thấy rất bình thường, nhưng khi cầm trên tay một chùm hoa vàng rực rỡ ta mới thấy hết cái đẹp của nó. Và em là kết hợp của cả một chùm hoa cải vàng rực rỡ, đẹp đến lịm cả người…”.
Lấy vài nhánh hoa cải vàng Trung uốn thành vòng hoa đặt lên đầu Thi như chiếc vương niệm vinh danh tình yêu – món quà tặng đầu tiên của tình yêu của họ là vậy.
Tình yêu của hai người như luống cải ngồng chín vàng tách hẳn màu xanh thẳm của lá, tỏa hương nồng nàn trên bến sông. Những triền hoa cải chạy dọc bến sông đã chứng kiến biết bao những giây phút êm đềm của tình yêu đôi lứa, chứng kiến nụ hôn dịu dàng e ấp và lời hứa hẹn trăm năm của Thi và Trung. Của những bước chân còn chưa nhuốm bụi trần, của những nụ cười còn hồn nhiên thanh thoát bay theo bụi hoa vàng li ti. Mỗi cánh hoa như được dát lên màu vàng rực rỡ của nắng sớm. Có những đêm trăng Trung ôm đàn ngồi so dây bên thềm nhà hắng giọng hát vài câu vu vơ, thỉnh thoảng xen lẫn giọng cười trong trẻo của Thi. Để rồi lần đầu tiên bàn tay chạm bàn tay, đôi làn môi thanh xuân khẽ chạm vị xuân gần….
Nhà Trung nghèo quá , cảnh nhà em út nheo nhóc, cha ốm nặng nên Trung đành xếp lại ước mơ thi đại học. Ngày ngày mưa nắng với ruộng đồng.
Sang năm sau, , bố mẹ Thi gửi gắm cô con gái cưng cho nhà người dì ruột ở Sài Gòn để thi đại học. Ngày Thi đi, nước mắt Thi thấm đẫm vai Trung xen lẫn buồn vui. Con đò rời bến sông, làng quê xa dần trong đôi mắt Thi
- Vào Sài Gòn nhớ viết thư và nhớ…về với anh nhé Thi…
- Hoa cải ngồng em sẽ về
….

..
..
Khi những cơn gió lạnh tràn về, vậy mà đã hơn mười năm kể từ ngày ấy…Bao mùa cải ngồng mà Thi vẫn để lại lời hẹn nơi bến sông. Bao mùa cánh đồng hoa cải bên sông sáng bừng một màu vàng rực rỡ nhuộm cả lòng sông mà Thi vẫn lỗi hẹn không về.
Sài Gòn phố thị với những ánh đèn xa hoa đã làm Thi xa dần những luống hoa cải, xa dần cái bình dị của chốn đồng quê. Từ bao giờ chính Thi cũng không nhận ra cô bắt đầu thích những bó hoa hồng nhung đỏ thắm, những cánh lan kiêu sa hơn từ những người bạn trai đất Sài Gòn lịch lãm. Từ bao giờ chính Thi cũng không nhận ra, mùi hoa cải hăng hắc ngày xưa cô rất thích bỗng trở nên khó chịu so với những chai nước hoa đắt tiền mà những người bạn trai giàu có gửi tặng cho cô gái xứ Bắc có cái nhan sắc mặn mà và giọng nói ngọt ngào như Thi. Từ bao giờ những bộ trang phục thời thượng đã thay thế cho bộ quần áo giản dị quê mùa của cô thôn nữ. Thi bừng sáng với bao vệ tinh vây quanh cô, Thi cảm thấy hài lòng với những gì cô đang có. Cảm giác về mùi hoa cải nồng nồng chìm dần vào quên trong tâm hồn Thi.
Và rồi trong số những vệ tinh hào hoa ấy Thi đã chọn cho mình một người đưa đón mà đám bạn cô thường ví von “trai tài gái sắc”. Đêm sinh nhật lần thứ 20 của Thi, lẫn trong số quà cáp đắt tiền một món quà nằm chơ vơ nhàu nát đến tả tơi chính là bó hoa đơn sơ màu vàng bé nhỏ Trung để lại. Người đàn ông của Thi đã vô tình vất vào sọt rác với lời càu nhàu “Ai mà để bó hoa xấu xí này ở đây vậy em?”….Một thoáng hẫng hụt vụt qua trong Thi nhưng cái hôn đam mê và những món quà đắt tiền khác đã khiến Thi quên nhanh điều ấy, quên nhanh thời gian trôi thật mau, và cô chẳng thể biết khuất sau hàng cây trên dãy phố có một bóng người buồn bã quay lưng bước đi hướng về sân ga chờ chuyến tàu xuôi về đất Bắc…

 

Cuối năm ra trường Thi không trở về làng quê, cô quyết định bước lên xe hoa về làm vợ người đàn ông đã đưa đón cô bao lâu. Nghiễm nhiên trở thành vợ của một giám đốc công ty vàng bạc có tiếng tăm tại thành phố Sài Gòn. Lấy nhau chừng 2 năm, vợ chồng Thi có đứa con gái đầu lòng xinh xắn. Cuộc sống vương giả khiến Thi hài lòng, chồng Thi rất yêu vợ nhưng khoảng thời gian ở nhà của chồng Thi rất ít. Những chuyến làm ăn xa nhà ngày một nhiều, thậm có tháng chồng Thi chỉ ở nhà vài ngày lại xách vali ra nước ngoài làm ăn. Căn nhà rộng rãi của hai mẹ con bỗng trở nên càng trống trải, cảm giác cô đơn lạnh lẽo khiến Thi trở nên trầm lặng u hoài. Chồng Thi trong mỗi chuyến công tác xa nhà vẫn thường điện thoại về cho vợ nhưng với Thi điều ấy không đủ, cảm giác trống vắng luôn phủ lấy tâm trạng của Thi. Từ ngày cưới, chưa lần nào sau đó chồng Thi đưa vợ về quê và hầu như cũng chưa từng có ý nghĩ đó. Công việc quá bận rộn và khoảng cách đường xá đi về xa xôi nên chồng Thi cũng quên đi việc về thăm bố mẹ vợ. Chồng Thi yên tâm rằng đã lo lắng cho Thi rất đầy đủ về mọi thứ, nhưng có một điều chồng Thi không nhận ra là thỉnh thoảng những nét buồn phảng phất xuất hiện trong đôi mắt Thi. Sống trong đầy đủ vật chất nhưng chợt một ngày Thi nhận ra trong Thi thèm khát một điều gì đó. Nỗi thèm khát ấy cứ hừng lên trong từng đêm mất ngủ. Chập chờn đâu đó trong từng giấc mộng mị Thi như ngửi thấy một mùi hương quen thuộc đã xa.
Một sáng cuối năm bước chân ra phố thị, bỗng một màu vàng rực nhô lên giữa đám lá xanh thật quen thuộc đập vào mắt Thi. Cái màu vàng rực ấy xuất hiện trên giỏ xe của một cô gái gánh hàng rau. Trái tim Thi bỗng nhiên thắt lại, Thi chợt nhớ….Thi đã từng lỗi hẹn với một người. Bao mùa cải ngồng rồi Thi chưa trở lại bến sông xưa? Bao mùa cải đã qua Thi đã quên mất con đò ngày xưa?
Thi cảm nhận đâu đây trong sương khói, làn điệu chèo sóng sánh như bước chân thôn nữ ngày xưa. Những vạt cải trổ hoa vàng tươi tắn, dung dị bỗng hiện lên thật rõ nét trong tâm trí Thi và cô quyết định để lại lá thư cho chồng và đưa con gái về thăm quê.
….
…..
..
Tiếng hò từ bên kia sông bỗng vọng lại nghe sao mà da diết:
“À ơi, hoa bay lên trời, cây chi ở lại...
À ơi hoa cải lên trời, rau răm ở lại, chịu nhiều đắng cay ...
À ơi em đi lấy chồng anh vẫn một mình ...
À ơi táo rụng sân đình, thương anh một mình,
Một mình ...
Nhớ em ...”
Thi tránh ánh mắt đăm chiêu pha chút xót xa của Trung đang hướng về phía cô…
Trời chiều bàng bạc giăng mây, khói sương bảng lảng lòng người mang mang…
- Mẹ ơi, hoa vàng đẹp quá, là hoa gì vậy mẹ?
Giọng nói trong trẻo của đứa con gái bé nhỏ từ phía sau kéo Thi ra khỏi cảm xúc bồi hồi, Thi tránh ánh mắt của Trung, cô ngồi thụp xuống ôm lấy con gái khẽ cười:
- À, đó là hoa cải con ạ
- Thích quá, mẹ ơi con hái nhé
Thi nhìn theo đứa con gái bé bỏng đang thích thú chạy ào về phía những luống hoa vàng rực giữa trời chiều làng quê yên bình mà lòng chợt thắt lại. Cảm giác choáng ngợp giữa sắc vàng hoa cải làm lòng Thi bỗng ướt mềm, cô nhìn thấy thời thơ ấu trong veo của mình trong đôi mắt cô con gái bé bỏng với những bước chân trần trên luống hoa vàng ngày xưa…. Thi phóng tầm mắt trên các bãi đất phù sa ven sông, cô nhận ra cải từng luống trổ ngồng thẳng vút, có những vạt hoa cải cao đến tận thắt lưng vươn mình ra đón ngọn gió lạnh từ sông Đuống tràn vào, sắc vàng rực rỡ đẹp đến mê mẩn…
- Thi hạnh phúc không?
Thi khẽ gật đầu im lặng nhìn ra bến sông.
- Vậy thì tôi yên lòng
- Anh lấy vợ đi
- uhm…chờ mùa cải ngồng năm tới tôi sẽ…
- Thật không?
- Thi sẽ về chứ?
- Thi sẽ về cùng gia đình chúc phúc cho anh, chắc chắn sẽ không lỗi hẹn
Trung nhìn cô khẽ mỉm cười .
Hoa cải trải vàng bên con sông Đuống, gió lạnh không còn làm lòng Thi tê tái, tiếng cười trong trẻo của cô con gái bé bỏng vang lại từ bên những luống hoa vàng đang làm lòng Thi ấm hơn rất nhiều.
….
..
..
Tiếng chuông điện thoại đi động reo vang, Thi hấp tấp mở ra nghe. Nhận ra giọng nói của chồng ở đầu dây:
- Em và con đang ở đâu , anh về không thấy hai mẹ con lo quá.
- Em…........em ra thăm bố mẹ …em muốn đón tết ở quê..
- Thôi không sao, em cứ ở đó anh sẽ ra đón Tết với bố mẹ rồi đón hai mẹ con về…
- Thật không anh?
- Thật…em và con nhớ giữ ấm, có vẻ ngoài ấy đang lạnh.
- Vâng…vâng…khi nào anh ra
- Anh đi book vé ngay..
Thi hít một hơi thật sâu mùi hương hăng hắc nồng nàn của hoa cải từ triền sông bay vào thấy lòng cô thật nhẹ nhõm. Ngoài kia tháng giêng giáp Tết cải đã trổ ngồng nhuộm vàng ruộm cả lòng sông, bụi phấn hoa vàng lấm tấm bay dắt đầy mái tóc và quần áo Thi. Chưa bao giờ Thi có cảm giác mùa cải ấm áp nồng nàn và yên bình như mùa hoa cải năm nay

inbachia

Cơ hội đến với những ai biết cố gắng , cho đi và chia sẻ bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn những gì bạn nghĩ...một ánh mắt .. một nụ cười .. một vòng tay ấm áp ..

Đăng nhập để gửi bài bình luận
Live chat

To help us serve you better, please provide some information before we begin your chat.

Template Settings

Color

For each color, the params below will be given default values
Yellow Green Blue Purple

Body

Background Color
Text Color

Footer

Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction